[Giáo dục -Báo Tia sáng] - Một giải pháp khác cho kì thi tốt nghiệp THPT và tuyển sinh đại học (kỳ 2)

Nguyên tắc đầu tiên và thiết yếu của giải pháp này, đó tổ chức thi tốt nghiệp THPT với tất cả 8 môn văn hóa cơ bản: Toán, Ngữ văn, Vật lí, Hóa học, Sinh học, Địa lí, Lịch sử, Ngoại ngữ. Đưa tiến trình dạy-học và kiểm tra đánh giá ở bậc phổ thông về lại quy trình bình thường vốn có và cần thiết trong giáo dục, phân biệt rõ ràng quyền hạn và trách nhiệm ở cả ba cấp độ cơ sở, địa phương và quốc gia. Tạo tiền đề cho những chủ trương tự chủ tuyển sinh đại học bao gồm cả các phương án xét tuyển thông qua kết quả thi tốt nghiệp THPT hoặc tổ chức thi riêng theo trường hay nhóm trường.

1. Duy trì kì thi tốt nghiệp THPT là thiết yếu
Đã từng có nhiều ý kiến, kể cả của những người nổi tiếng trong lĩnh vực khoa học và giáo dục, rằng kì thi tốt nghiệp THPT không đảm bảo chất lượng nên tốt nhất là bỏ đi. Nhưng nếu tham khảo kĩ lưỡng các mô hình giáo dục phổ thông phổ biến trên thế giới, ta sẽ thấy đa số các nước có nền giáo dục phát triển vẫn có kì thi kết thúc chương trình giáo dục phổ thông, theo cách này hay cách khác. Các nước này đều có chương trình giáo dục quốc gia, trong đó nêu rõ các tiêu chuẩn kiến thức, kĩ năng mà học sinh cần đạt được qua từng lớp, từng cấp học cho đến hết bậc giáo dục phổ thông. Đó là kim chỉ nam cho mọi hoạt động xác định nội dung giáo dục, lựa chọn phương pháp giáo dục, tổ chức quá trình dạy học, kiểm tra đánh giá, thi cử, cấp phát văn bằng,... dù cơ chế phân cấp quản lí và quyền tự chủ trong lĩnh vực giáo dục theo xu hướng chủ đạo là giảm số kì thi chính thức đồng thời tăng cường kiểm soát hoạt động đánh giá liên tục trong suốt quá trình học tập (như các nước Bắc Âu), và tăng cường kiểm tra chính thức ở các giai đoạn học tập khác nhau (mỗi 1-3 năm) thông qua các bài thi chuẩn hóa (standardized tests) như các nước khối Anh-Mĩ. Riêng nước Pháp lại duy trì cả hai kì thi cuối cấp trung học cơ sở (thi một số môn chính) và trung học phổ thông (thi trên 10 môn bắt buộc cùng với một số môn tự chọn trong hai năm học).

Việt Nam chưa có hệ thống đánh giá độc lập, cơ cấu tổ chức hành chính chưa phù hợp với mô hình phân cấp toàn quyền tự chủ về giáo dục phổ thông cho các địa phương, cơ chế và công cụ thanh tra giám sát quá trình dạy-học vừa thiếu vừa yếu vừa kém hiệu quả... Do đó việc
duy trì kì thi tốt nghiệp THPT là thiết yếu, nhưng phải thay đổi cách làm để kì thi này không còn là “trò chơi may rủi”, để thực sự trở thành cột mốc quan trọng thiết lập trở lại mặt bằng tối thiểu về chất lượng giáo dục phổ thông ở cấp độ quốc gia.

Thi tốt nghiệp bắt buộc 8 môn văn hóa cơ bản rất gần với mô hình “học gì thi nấy” của Pháp, vốn là nguồn gốc hình thành hệ thống giáo dục nước ta hiện nay. Trở ngại đầu tiên có thể gặp phải, đó là việc tăng thêm 1 ngày thi so với hiện nay. Nhưng so với việc tổ chức 4 ngày thi với 5-6 môn tự chọn (như đã nói ở trên) thì hiệu suất tổ chức sẽ tăng cao hơn khi tất cả các môn thi đều bắt buộc. Cái “nút thắt” căn bản nhất là “trò chơi rút thăm may mắn” để chọn môn thi tốt nghiệp hàng năm sẽ được tháo gỡ. Sẽ không còn cảnh thầy cô và học trò ngóng trông về Bộ mỗi độ tháng 3 để xem “vận rủi” sẽ rơi vào môn nào, để rồi “đua nước rút” kết thúc sớm chương trình những “môn không thi” và dành trọn thời gian còn lại để ôn luyện các “môn thi”. Bộ và các Sở GD&ĐT sẽ không còn phải cứ “làm bộ” kí các loại văn bản quy định cấm cắt xén, rút ngắn chương trình, mà trong thực tế nhắm mắt làm ngơ cho tất cả các trường tổ chức thi học kì II cho học sinh lớp 12 sớm hơn một tháng nhằm dồn sức chuẩn bị cho kì thi tốt nghiệp. Sẽ không còn cảnh phân biệt “môn chính” và “môn phụ” để đưa tất cả các môn văn hóa cơ bản về đúng vị trí của mình trong nhà trường phổ thông. Không có điều kiện này mọi nỗ lực cải cách giáo dục, đổi mới thi cử sẽ chỉ dừng lại ở hình thức mà không thể đạt kết quả như mong muốn.


2. Chất lượng coi thi và sự khách quan khi chấm thi tốt nghiệp THPT sẽ có sự cải thiện theo thời gian. Tổ chức 4 ngày thi so với 3 ngày thi thực ra không phải là điều gì quá khó. Một số địa phương vốn đã có kinh nghiệm tổ chức thi học kì các môn theo đề chung của Sở GD&ĐT, với sự phân cấp trách nhiệm về chất lượng thi cử về cho từng cơ sở giáo dục. Nâng cấp những kinh nghiệm này thêm một bậc, với đề thi chung của Bộ GD&ĐT, thiết nghĩ là một bước chuyển hợp lí và hoàn toàn khả thi. Độ khó của đề thi là việc hoàn toàn kiểm soát được, để cân đối lợi ích của những vùng miền khó khăn, nơi cần một mức chuẩn mực tối thiểu để học sinh có thể bước vào cuộc đời nghề nghiệp hoặc đi học tiếp, và những địa phương có trình độ phát triển cao hơn, nơi cần sự “phân tầng” trên mức sàn tối thiểu, để có thể lựa chọn cho mình những nhóm người học hay người lao động có chất lượng cao hơn, phù hợp với nhu cầu và năng lực đào tạo-sử dụng của mình. Sự khách quan trong quá trình chấm thi cũng là việc không khó để giải quyết, nhất là khi có được quyết tâm chính trị cao độ của các vị lãnh đạo ngành và địa phương, với sự đồng thuận của công luận.

3. Khi kì thi tốt nghiệp THPT đảm bảo được chất lượng và độ tin cậy, một cách bình thường,
không chịu quá nhiều áp lực căng thẳng, thiết lập được một mặt bằng tối thiểu và những nhóm “phân tầng” khác nhau, việc bãi bỏ kì thi tuyển sinh đại học để sử dụng kết quả thi tốt nghiệp THPT chỉ còn là một bước đi tất yếu, thuận lợi, phù hợp không chỉ với xu thế phân cấp quyền tự chủ tuyển sinh mà cả về mục tiêu phân tầng đại học. Trường nhỏ hay chất lượng trung bình sẽ ưu tiên xét tuyển bằng điểm thi tốt nghiệp THPT trung bình kết hợp đánh giá qua học bạ (theo các môn học tương ứng với ngành đào tạo cần tuyển); trường vừa hay chất lượng khá có thể yêu cầu xét tuyển với mức điểm thi tốt nghiệp cao hơn; trường lớn hay chất lượng cao có thể tổ chức thi riêng đối với các thí sinh đã đậu kì thi tốt nghiệp THPT. Vai trò chính của Bộ GD&ĐT khi đó không còn là những việc sự vụ trong tổ chức thi tuyển sinh với “nhiều chung” phức tạp, mà là cầm trịch đảm bảo chất lượng giáo dục phổ thông, điều tiết tổng thể quá trình chuyển tiếp giáo dục từ trung học lên đại học.


4.
Xây dựng hệ thống hồ sơ tuyển sinh đại học chung trong toàn quốc.Thực vậy, không thể phủ nhận những ưu điểm của mô hình “ba chung” áp dụng như nhiều năm nay, khi mà chất lượng kì thi tốt nghiệp THPT còn nhiều vấn đề, và khi quay trở lại tự tổ chức thi riêng theo từng trường như hai mươi năm trước cũng không phải giải pháp phù hợp. Nhưng điểm trở ngại lớn nhất của mô hình này chính là số lượng hồ sơ “ảo” quá cao, không thể kiểm soát được. Nguyên nhân chính là mỗi trường tự quản lí hồ sơ thí sinh một cách riêng rẽ, do đó dù Bộ GD&ĐT có phối hợp trao đổi dữ liệu thường xuyên với các trường thì cũng không có cách nào xác định được có chính xác bao nhiêu thí sinh thực sự, mỗi thí sinh nộp bao nhiêu hồ sơ, đăng kí những nguyện vọng nào, đi thi ở đâu, kết quả ra sao... Tham khảo mô hình tuyển sinh của nước Pháp, ta sẽ thấy một hướng đi khắc phục được những nhược điểm của “ba chung” bấy lâu nay, kết hợp hài hòa với lộ trình đổi mới giáo dục, cải cách thi cử mà chúng ta đang muốn đi theo. Một cách ngắn gọn, mô hình tuyển sinh “một chung” ở Pháp được tổ chức như sau:

a.
Bộ Giáo dục đại học và Nghiên cứu xây dựng một hệ thống đăng kí hồ sơ tuyển sinh trực tuyến thống nhất trong toàn quốc. Tất cả các trường đào tạo sau trung học cung cấp thông tin tuyển sinh của mình bên trong hệ thống này.

b.
Mỗi thí sinh tạo một tài khoản cá nhân duy nhất trên hệ thống; sau đó tự tìm hiểu và đăng kí dự thi vào các trường và ngành khác nhau, từ tháng 1 đến tháng 3 hàng năm, hoàn toàn qua Internet. Lãnh đạo và giáo viên các trường THPT có thể kết nối vào hệ thống để theo dõi và hỗ trợ học sinh trong suốt tiến trình đăng kí hồ sơ tuyển sinh.

c. C
ác trường tuyển sinh sử dụng dữ liệu đăng kí dự thi từ hệ thống để chuẩn bị công tác tổ chức xét tuyển. Nếu trường có yêu cầu hồ sơ giấy, thí sinh sẽ in hồ sơ từ hệ thống và gửi kèm các giấy tờ chứng thực qua bưu điện. (Ở điểm này, quy trình nhập liệu ngược hẳn với cách làm ở Việt Nam vốn tốn kém nhiều công sức, tiền của, hiệu quả khai thác thấp mà tỉ lệ sai sót rất lớn.)

d.
Mỗi thí sinh có quyền đăng kí đến 36 hồ sơ dự thi, với tối đa 12 hồ sơ cho mỗi bậc đào tạo sau trung học (dự bị đại học, trung cấp kĩ thuật, cao đẳng cộng nghệ, cử nhân...), tự xếp thứ tự ưu tiên các nguyện vọng của mình và có quyền thay đổi cho đến trước khi diễn ra kì thi tú tài vào đầu tháng 6. Trong thực tế, trung bình mỗi học sinh chỉ đăng kí 10 nguyện vọng.

e.
Sau khi có kết quả thi tú tài, điểm được nhập vào hệ thống làm điều kiện ràng buộc (có khoảng 15 % thí sinh bị loại ở giai đoạn này), và các trường chuyển sang giai đoạn phê duyệt hồ sơ, gồm ba vòng, mỗi vòng kéo dài một tuần và giãn cách nhau một tuần. Hệ thống có những thuật toán đặc biệt để xếp hạng thứ tự ưu tiên dựa trên khả năng tuyển sinh của mỗi cơ sở đào tạo, danh sách hồ sơ thí sinh được hội đồng tuyển sinh mỗi trường quyết định phê duyệt ở mỗi vòng và danh sách các nguyện vọng của thí sinh.

g.
Ở vòng 1, hội đồng tuyển sinh của các trường phê duyệt hồ sơ đăng kí dựa trên các tiêu chí học thuật mà không biết rõ thứ tự nguyện vọng ưu tiên của thí sinh. Sau khi các trường phê duyệt, thí sinh nhận thông báo qua điện thư và có một tuần để trả lời (chấp nhận hoặc không), cũng qua Internet. Thí sinh nào không đạt nguyện vọng ở vòng 1 sẽ chờ thêm một tuần để hội đồng xét tuyển của các trường duyệt hồ sơ vòng 2 dựa trên số hồ sơ đăng kí còn lại. Sau đó họ lại có một tuần để quyết định chấp nhận hay không. Số không đạt nguyện vọng ở vòng 2 lại chờ thêm một tuần để có kết quả xét duyệt vòng 3. Tất cả những trường hợp còn lại, không đạt nguyện vọng ở vòng 3, sẽ còn một cơ hội cuối cùng là quy trình đăng kí bổ sung, vẫn qua Internet, vào những chương trình đào tạo còn khả năng tiếp nhận.

h.
Sau khi thí sinh được chọn và trả lời chấp nhận theo học tại một chương trình đào tạo nào đó (qua hệ thống trực tuyến), họ chỉ còn cần chuẩn bị đầy đủ các giấy tờ chứng thực để đến làm thủ tục đăng kí nhập học theo lịch của trường trúng tuyển. Qua thực tế gần 10 năm triển khai hệ thống này tại Pháp, tỉ lệ đạt được nguyện vọng 1 của thí sinh ở ngay vòng phê duyệt đầu lên đến trên 90 %.

Xét về các điều kiện xã hội, kinh tế và kĩ thuật hiện thời, cũng như qua mọi kinh nghiệm tích lũy được từ nhiều năm tổ chức thi “ba chung”, Việt Nam hoàn toàn có thể học hỏi nước Pháp để xây dựng hệ thống tuyển sinh “một chung”, với một số điều chỉnh nhất định cho phù hợp với hoàn cảnh giáo dục hiện thời cũng như lộ trình đổi mới vừa mở ra. Hệ thống này sẽ không chỉ giúp giải quyết câu chuyện thi tốt nghiệp THPT và thi tuyển sinh, mà còn có thể tạo ra tiền đề cho nhiều bước cải cách mới cho toàn bộ nền giáo dục nước nhà, như cấp mã số sinh viên quốc gia; chuẩn hóa đặc tả sinh viên và chương trình đào tạo; nâng cao hiệu quả phân luồng, hướng nghiệp cho học sinh phổ thông; v.v.

5. Trên tổng thể, giải pháp mới cho kì thi tốt nghiệp THPT và tuyển sinh đại học
có thể được triển khai theo một tiến độ hợp lí hơn như sau:


- Năm học 2013-2014:
không thay đổi phương thức thi (tốt nghiệp THPT 6 môn, tuyển sinh “ba chung” với một số thí điểm tự chủ tuyển sinh); chuẩn bị dự án khả thi chi tiết cho giải pháp mới.

- Năm học 2014-2015:
thi tốt nghiệp bắt buộc 8 môn văn hóa cơ bản; duy trì thi tuyển sinh “ba chung”; tiếp tục thí điểm tự chủ tuyển sinh; tập trung nguồn lực xây dựng hệ thống tuyển sinh “một chung”.

- Năm học 2015-2016:
cải thiện quy trình và chất lượng thi tốt nghiệp bắt buộc 8 môn văn hóa cơ bản; triển khai hệ thống đăng kí hồ sơ tuyển sinh “một chung” nhưng vẫn duy trì kì thi tuyển sinh (bao gồm đề thi chung theo ba đợt như hiện nay, và các hình thức thí điểm tự chủ tuyển sinh) song song với kì thi tốt nghiệp THPT.

- Năm học 2016-2017:
hoàn thiện quy trình thi tốt nghiệp bắt buộc 8 môn văn hóa cơ bản (với khóa tuyển sinh lớp 10 vào năm học 2014-2015); bãi bỏ kì thi tuyển sinh đại học, cao đẳng, trung học chuyên nghiệp; hoàn thiện và áp dụng hệ thống tuyển sinh “một chung” để xét tuyển đại trà theo kết quả thi tốt nghiệp THPT, cho phép các trường đặc thù tự chủ tuyển sinh để “phân tầng” đại học.

Một mặt, lộ trình này có thể giúp giải quyết được các vấn đề nổi cộm trước mắt, mặt khác vẫn đảm bảo tính đồng bộ giữa nhiều nhóm giải pháp khác nhau về trung hạn và dài hạn như xây dựng chương trình giáo dục quốc gia; đổi mới phương thức biên soạn và sử dụng sách giáo khoa; cơ cấu lại hệ thống phân ban, hướng nghiệp, dạy nghề; tăng cường liên thông giữa các cấp học và hình thức giáo dục, đào tạo; v.v. để thực sự đổi mới căn bản và toàn diện nền giáo dục nước nhà./.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

[Giáo dục -Tuổi Trẻ] - Sinh viên tình nguyện tại quê nhà

TT - Tranh thủ thời gian nghỉ tết ở quê, nhiều nhóm sinh viên (SV) đã có những hoạt động tình nguyện hướng đến cộng đồng ngay tại quê nhà.


Học sinh Trường tiểu học Vạn Trạch (huyện Bố Trạch, Quảng Bình) nhận quà xuân của nhóm SV CLB Truyền thông - sự kiện SME trong tết vừa qua - Ảnh: P.Dương
Đó là món quà xuân cho trẻ em nghèo ở vùng bão lũ, trẻ em tại bệnh viện nhi, bà con khó khăn miền núi, những buổi tư vấn tuyển sinh hướng nghiệp cho đàn em ở các trường THPT.
Khi Tết Giáp Ngọ đang cận kề, nhóm SV miền Trung của CLB Truyền thông - sự kiện SME (TP.HCM) đã hẹn nhau tổ chức chuyến tình nguyện, thăm hỏi, tặng quà cho trẻ em và người dân vùng bão lũ xã Vạn Trạch (huyện Bố Trạch, Quảng Bình). Hoạt động được nhóm lên ý tưởng và chuẩn bị trước đó cả một tháng. Mỗi suất quà gồm tập trắng, bánh kẹo, khăn len và phong bao lì xì tết, trị giá 150.000 đồng.
Nhóm cũng đã đến thăm hỏi và tặng quà xuân cho gia đình bà Nguyễn Thị Duẫn (ở thôn Thọ Lộc, xã Vạn Trạch) và năm hộ dân khó khăn khác trong xã. Cô Nguyễn Thị Bình - phó hiệu trưởng Trường tiểu học Vạn Trạch - nói: “Nhận quà xuân của các em, chúng tôi rất vui khi biết hầu hết các em đều ở miền Trung, quyên góp khoản tiền tiết kiệm ít ỏi để gây quỹ làm từ thiện cuối năm cho quê hương mình”.
Còn nhóm cựu học sinh Trường THPT Quốc học - Huế đang học tại TP.HCM và các thành phố khác trên cả nước đã quyên góp, gây quỹ để thực hiện chương trình “Gửi tết ấm cho em”.
Xuân Giáp Ngọ năm nay, cũng là lần thứ năm hội cựu học sinh này tổ chức chương trình, các bạn đã đến thăm và tặng quà cho 120 bệnh nhân tại Bệnh viện Nhi Huế, 40 phần quà cho học sinh nghèo ven phá Tam Giang (huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên - Huế), đặc biệt là gia đình bốn ngư dân gặp nạn trước tết do lật thuyền ở xã Phú Thuận, huyện Phú Vang.
Bạn Trần Hữu Cát Tường (SV năm 4 ĐH Ngoại thương - cơ sở 2, TP.HCM) cho biết: “Từ năm năm nay, cứ trước tết 2-3 tháng hội cựu học sinh của trường lại lên kế hoạch quyên góp quỹ, đi tiền trạm các địa điểm vùng cao, vùng sâu khó khăn để tặng quà.
Rồi đến khi các bạn SV đang học tại TP.HCM, Hà Nội, Đà Nẵng về quê nghỉ tết thì cả hội sẽ thực hiện chương trình. Tùy vào nguồn kinh phí hằng năm mà hội sẽ chọn các địa điểm tặng quà xuân như huyện miền núi A Lưới, các mái ấm trong thành phố, trẻ em vùng biển...”.
Nhóm cựu học sinh huyện Đơn Dương, Lâm Đồng đang học tập tại nhiều nơi cũng đã trở về quê nhà trong những ngày xuân để tổ chức chuyến tình nguyện “Chung tay đón tết” cho trẻ em nghèo và gia đình vùng núi khó khăn trong huyện. “Để có được những chiếc áo ấm, món quà xuân, cả nhóm thành viên ở TP.HCM, Hà Nội, Đà Nẵng, Huế đã phải quyên góp, vận động, chuẩn bị từ vài tháng trước” - Phan Khương (SV năm 4 Học viện Hành chính quốc gia, khu vực phía Nam) nói.
Chiều 23-1 khi hương xuân đã gõ cửa khắp mọi nơi, cũng là lúc nhóm cựu học sinh Quốc học - Huế trở lại trường tổ chức ngày hội tư vấn tuyển sinh với chủ đề “Nhịp cầu tương lai” cho học sinh lớp 12 trên địa bàn tỉnh. Các “tư vấn viên” hiện đang theo học ở nhiều trường đại học lớn trong cả nước đã giải đáp rất nhiều thắc mắc của các em học sinh lớp 12 từ việc chọn ngành, chọn nghề, mức học phí, cơ hội nghề nghiệp đến môi trường sống, đường đi, nhà trọ, cơ sở vật chất của các trường...
Em Nguyễn Thị Kim Thanh (học sinh Trường Quốc học - Huế) chia sẻ: “Em dự định thi vào ngành kinh tế tại TP.HCM nhưng vẫn còn phân vân. Nhờ đến ngày hội, các anh chị đã giúp em biết được nhiều hơn thông tin đào tạo, điểm chuẩn hằng năm, môi trường và địa điểm học của các trường, nhờ đó em dễ dàng chọn trường phù hợp hơn cho mình”.
Nhóm cựu học sinh huyện Vạn Ninh, Khánh Hòa dành khoảng thời gian nghỉ tết để tổ chức ba ngày tư vấn tuyển sinh, hướng nghiệp với chủ đề “Người đồng hành” cho học sinh lớp 12 các trường THPT trên địa bàn huyện. Theo bạn Phạm Ngọc Phương Chi (SV năm 4 ĐH Ngân hàng TP.HCM), phó chủ nhiệm CLB, đây là năm thứ ba nhóm thực hiện chương trình cho hơn 1.000 học sinh lớp 12 của bốn trường THPT trên địa bàn huyện Vạn Ninh. Để thực hiện được chuỗi hội thảo hướng nghiệp này, nhóm đã phải chuẩn bị hơn một tháng trước đó từ việc liên hệ địa điểm, truyền thông ở các trường, biên soạn và in ấn tài liệu tham khảo cho đến cập nhật thông tin mùa tuyển sinh 2014, tập huấn kỹ năng và thông tin cho báo cáo viên...
Xuân đã đi qua, các bạn SV tất bật quay lại các thành phố lớn chuẩn bị cho một học kỳ mới, nhưng những phần việc, hoạt động thiện nguyện thật ý nghĩa tại quê nhà đã giúp các bạn có những sự trải nghiệm thật đẹp, giàu tình yêu thương.
PHAN DƯƠNG

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

[Ô tô-Xe máy-Thanh Niên] - Đổi chữ lấy nhà

Hồi đầu tháng 12, TP.Detroit (bang Michigan) đã lập kỷ lục buồn khi chính thức trở thành TP lớn nhất của Mỹ bị phá sản, phần lớn dân chúng chuyển sang nơi khác và nhiều khu nhà, công trình bị bỏ hoang.

Để giảm cảnh hoang vắng cho nơi từng được xem là cái nôi của 3 đại gia ngành xe hơi (Ford, Chrysler, General Motors), Hội Văn học Write-A-House lập kế hoạch thu hút các nhà văn về sinh sống tại Detroit.
Theo tờ Le Monde, từ đầu năm 2014, mọi nhà văn trên thế giới chấp nhận đến sống ở Detroit ít nhất 2 năm sẽ được tặng một căn nhà. Chi phí cho kế hoạch trên do các nhà hảo tâm đóng góp cũng như từ chiến dịch gây quỹ trên internet của Write-A-House.
Đại diện hội Toby Barlow nói: “Với internet, các nhà văn vẫn kết nối dễ dàng với thế giới. Ngoài ra, họ có thể tìm được nhiều ý tưởng từ thành phố giàu truyền thống này nên hoàn toàn có thể an cư tại Detroit”.
Lan Chi

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

[Ô tô-Xe máy-Game4V] - Món đồ chơi Attack on Titan được bán với giá gần 25 triệu

Game4V.com - Attack on Titan là một anime khá nổi tiếng và được nhiều người hâm mộ. Vậy nên, việc nhà sản xuất bán ra các món đồ chơi dựa theo anime này cũng là điều dễ hiểu. Thế nhưng, sở hữu cái giá gần 124.000 yên Nhật, tương đương với khoảng 25 triệu VND, món đồ chơi này liệu có được người ta ủng hộ.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

[Ô tô-Xe máy-AutoPro] - BMW 4-Series Gran Coupe chính thức lộ diện

Chiếc coupe bốn cửa cỡ trung của BMW đã xuất hiện thông qua bản vẽ sáng chế chính thức.


Hình minh họa nằm trong tập hồ sơ xin cấp bằng sáng chế của BMW 4-Series Gran Coupe gần đây đã lọt ra ngoài và được một trang tin từ Trung Quốc đăng tải. Qua bản vẽ này, chúng ta đã có một cái nhìn trực quan hơn và gần hơn với phiên bản sản xuất của chiếc coupe bốn cửa cỡ trung BMW 4-Series Gran Coupe.
BMW 4-Series Gran Coupe chính là phiên bản bốn cửa của chiếc BMW 4-Series Coupe, hay có thể coi chiếc xe lầ một biến thể khác của chiếc BMW 3-Series Sedan, bởi tất cả những chiếc xe này đều được phát triển trên cùng một nền tảng và có rất nhiều trang bị cũng như đặc điểm chung với nhau.
Đối thủ của BMW 4-Series Gran Coupe sẽ là chiếc Audi A5 Sportback. Chiếc xe cũng sẽ bao gồm các phiên bản động cơ giống với 4-Series Coupe và 4-Series Convertible, với các phiên bản 428i Gran Coupe, 435i Gran Coupe, và nhiều biến thể khác trang bị động cơ diesel. Ngoài ra, BMW cũng sẽ sớm phát triển và giới thiệu chiếc M4 Gran Coupe.
Dưới đây là hình ảnh minh họa chiếc BMW 4-Series Gran Coupe và hình ảnh chiếc xe khi xuất hiện trên đường thử:

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

[Giáo dục -Hà Nội Mới] - Ngành giáo dục Thủ đô phát động thi đua dạy tốt - học tốt

(HNM) - Ngày 6-2, theo tin từ Sở GD-ĐT Hà Nội, nhằm thiết thực lập thành tích chào mừng các ngày kỷ niệm lớn trong năm 2014 như 60 năm Ngày Giải phóng Thủ đô, 60 năm Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ, 60 năm thành lập ngành giáo dục Hà Nội…



Sở GD-ĐT và Công đoàn ngành đã ban hành kế hoạch phát động thi đua dạy tốt - học tốt trong toàn ngành. Theo kế hoạch, các đơn vị cần chú trọng gắn kết các phong trào thi đua, các cuộc vận động của ngành, của xã hội với việc thực hiện nhiệm vụ chính trị của ngành và tổ chức triển khai đến 100% các cơ sở tại địa bàn.

Trong quá trình triển khai, các đơn vị chú trọng việc phát hiện nhân tố mới, các tập thể, cá nhân điển hình tiên tiến, gương "Người tốt - việc tốt" nhằm nhân rộng, góp phần đáp ứng yêu cầu đổi mới căn bản, toàn diện GD-ĐT.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

[Giáo dục -Kienthuc.net.vn] - Đại gia Việt đưa Mc Donald về TP HCM giàu cỡ nào?

(Kienthuc.net.vn) - Henry Nguyễn, một doanh nhân thành đạt gốc Việt đưa Mc Donald, có tiểu sử hoàn hảo và đầy màu hồng.

Henry Nguyễn, tên thật là Nguyễn Bảo Hoàng, sinh năm 1974 tại Sài Gòn trong gia đình có 4 anh em. Đến năm 1975, ông cùng gia đình chuyển sang định cư tại bang Virginia, Mỹ.
Nguyễn Bảo Hoàng học đại học tại Harvard, tại đây ông được học bổng Harvard National Scholar và tốt nghiệp cử nhân văn học cổ điển với hạng xuất sắc Magna Cum Laude năm 1995. Ông Hoàng cũng đồng thời tốt nghiệp bác sĩ y khoa và thạc sĩ quản trị kinh doanh tại Đại học Northwestern và Kellogg School of Management.
Ông Hoàng từng là giám đốc điều hành cho công ty VITC tại khu vực châu Á, một công ty viễn thông Mỹ chuyên về IP và công nghệ. Ông cũng là cộng sự tại Ngân hàng đầu tư Goldman Sachs tại NewYork chuyên nghiên cứu về các công ty hoạt động trong lĩnh vực công nghệ và phát triển phần mềm.
Đến khoảng năm 2004, nhận lời đề nghị của của Patric McGovern, chủ tịch tập đoàn IDG, Ông Hoàng về Việt Nam làm tổng giám đốc IDG Ventures Vietnam, một công ty chuyên về quản lý quỹ đầu tư với số vốn ban đầu 100 triệu USD.
Một trong những thành công lớn nhất của ông Hoàng là đầu tư vào VCCORP và PeaceSoft khiến tỉ suất sinh lời nội bộ tăng lên 30%. Theo ông Hoàng, những con số không dừng lại ở đó, trong năm tới lãi suất sẽ tăng gấp 5 lần so với ban đầu.
Không chỉ là doanh nhân, ông còn là người đam mê thể thao. Ông Hoàng hiện đang sở hữu đội bóng Sài Gòn heat, đội bóng rổ số 1 Việt Nam hiện nay. Ông nói đam mê nâng tầm bóng rổ Việt Nam trở thành số 1 Đông Nam Á.
Ngày 17/11/2008, ông Hoàng kết hôn với bà Nguyễn Thanh Phượng. Ông Hoàng cho biết,ông luôn mơ ước được quay về quê hương đất nước Việt Nam, lập nghiệp và lấy vợ là người Việt. Giờ đây ông đã có được tất cả những gì mình mong muốn.
Ông cũng là người có công lớn đưa chuỗi cửa hàng ăn nhanh hàng đầu thế giới Mc Donald về Việt Nam. Những nhà hàng đầu tiên được đặt tại TP HCM do chính ông quản lý.
“Từ bé đến nay, tôi vẫn luôn là người hâm mộ cuồng nhiệt của McDonald. Đó là nơi tôi có nhiều trải nghiệm thú vị và một trong số đó là việc làm đầu tiên của tôi khi ở tuổi vị thành niên. Từ khi trở về Việt Nam hơn 10 năm trước, tôi vẫn luôn mơ ước một ngày nào đó có thể đưa McDonald’s đến với quê hương mình”, ông Nguyễn Bảo Hoàng nói.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

[Giáo dục -Hà Nội Mới] - Hà Nội: Phổ cập giáo dục mầm non 5 tuổi về đích trước hai năm

(HNM) - Với 29/29 quận, huyện, thị xã và 558/577 xã, phường, thị trấn đạt chuẩn về phổ cập giáo dục mầm non (PCGDMN) cho trẻ em 5 tuổi, Hà Nội được Bộ GD-ĐT công nhận hoàn thành PCGDMN cho trẻ em 5 tuổi vào cuối năm 2013.



Với quyết định này, Hà Nội là một trong số ít địa phương về đích sớm hơn hai năm so với kế hoạch của Bộ GD-ĐT. Đây không chỉ là tin vui với giáo dục Thủ đô trước thềm Xuân Giáp Ngọ 2014, mà còn là tiền đề quan trọng để giáo dục mầm non (GDMN) Hà Nội nâng cao chất lượng chăm sóc, giáo dục cho trẻ em dưới 5 tuổi.

Hà Nội là một trong số ít địa phương được Bộ GD-ĐT công nhận hoàn thành phổ cập giáo dục mầm non cho trẻ 5 tuổi. Ảnh: Bảo Kha


Chuẩn ở cả 3 tiêu chí

Đề án PCGDMN cho trẻ em 5 tuổi giai đoạn 2010-2015 được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt ngày 9-2-2010 nhằm mục tiêu nâng cao chất lượng chăm sóc, giáo dục trẻ 5 tuổi, tạo tiền đề vững chắc cho trẻ bước vào lớp 1. Theo kế hoạch, 100% các địa phương sẽ hoàn thành PCGDMN cho trẻ em 5 tuổi vào năm 2015. Hà Nội đăng ký hoàn thành mục tiêu này vào năm 2014. Nhưng với sự quan tâm thiết thực cho cấp học đầu đời của trẻ, các quận, huyện, thị xã trên địa bàn thành phố đều tập trung nguồn lực để chăm lo cho GDMN. Kết quả, Hà Nội là một trong số ít các địa phương đã về đích sớm hai năm so với kế hoạch, vượt so với mục tiêu thành phố đề ra một năm.

So với Thông tư 32/2010/TT-BGDĐT quy định các điều kiện, tiêu chí đạt chuẩn PCGDMN cho trẻ em 5 tuổi, GDMN của cả 29/29 quận, huyện, thị xã đều đạt chuẩn ở cả 3 tiêu chí. Đây là những điều kiện bắt buộc phục vụ cho việc chăm sóc, giáo dục trẻ 5 tuổi theo yêu cầu nhiệm vụ, đồng thời tạo tiền đề vững chắc cho việc nâng cao chất lượng chăm sóc, giáo dục trẻ MN tại trường. Thứ nhất về cơ sở vật chất, Hà Nội có 98% trong số gần 3.300 phòng học đạt yêu cầu, tỷ lệ phòng học kiên cố đạt 92,2%, số còn lại là phòng học bán kiên cố. 99,6% số lớp 5 tuổi được trang bị đủ thiết bị dạy học, đồ dùng, đồ chơi tối thiểu. Thứ hai về đội ngũ giáo viên, 100% giáo viên dạy trẻ 5 tuổi (hơn 7.700 người) có trình độ đạt chuẩn, bảo đảm 2,4 giáo viên/lớp theo định biên của Bộ GD-ĐT. Thứ ba về chất lượng chăm sóc, giáo dục trẻ, toàn bộ 126 nghìn trẻ 5 tuổi được bố trí học đủ 2 buổi/ngày, những trẻ khó khăn được hỗ trợ ăn trưa và mọi chế độ miễn, giảm học phí, hỗ trợ chi phí học tập.

Sức mạnh từ "ba quyết tâm, ba đồng bộ"

Nói về kết quả đạt được, Phó Giám đốc Sở GD-ĐT Hà Nội Phạm Thị Hồng Nga cho rằng, yếu tố quan trọng, quyết định thành công của công tác PCGDMN cho trẻ em 5 tuổi là sự tập trung chỉ đạo của cấp ủy, chính quyền các cấp từ thành phố đến quận, huyện, thị xã và các phường, xã, thị trấn, thể hiện ở "ba quyết tâm và ba đồng bộ". Đồng bộ ở sự đầu tư cơ sở vật chất, kinh phí với huy động trẻ ra lớp, nâng cao chất lượng chăm sóc giáo dục và chính sách cho đội ngũ giáo viên, trẻ em. Việc trang bị cơ sở vật chất và xây dựng đội ngũ giáo viên luôn được coi là nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu nhằm thực hiện cho việc chăm sóc, giáo dục trẻ MN nói chung và trẻ 5 tuổi nói riêng có chất lượng đã đạt được các mục tiêu của Đề án.

Theo thống kê, trong ba năm thực hiện PCGDMN cho trẻ em 5 tuổi, thành phố đã xây dựng mới 73 trường MN, xây mới thay thế hơn 2.400 phòng học cấp 4, phòng học nhờ, học tạm. Việc đầu tư khu trung tâm khang trang để tập trung quản lý, chăm sóc, giáo dục trẻ, cùng với việc thu gom điểm lẻ tại khu vực các huyện được chú trọng triển khai. Tính sơ bộ, toàn thành phố đã giảm hơn 600 điểm lẻ. Nhiều trường từ chỗ có hơn chục điểm lẻ, nay chỉ còn 3, 4 điểm. Đáng chú ý trong giai đoạn này là sự quyết liệt vào cuộc của lãnh đạo thành phố trong việc xây dựng trường MN công lập ở 6 phường "trắng" trường MN tại quận Đống Đa và Hai Bà Trưng. Sau hàng chục năm, đến nay trẻ MN tại các phường trên đã có ngôi trường của riêng mình, phụ huynh bớt lo khi mỗi mùa tuyển sinh tới. Ba năm qua cũng là khoảng thời gian các cô giáo MN của Hà Nội được hưởng nhiều chính sách thiết thực, giúp các cô thêm yên tâm, gắn bó với nghề. Lãnh đạo thành phố đã chính thức phê duyệt việc tuyển dụng vào biên chế gần 5 nghìn giáo viên MN dạy trẻ 5 tuổi. Ngoài ra, 21 nghìn giáo viên đang làm việc hợp đồng lao động được hưởng các chế độ, chính sách như đối với viên chức nhà nước.

Tuy về đích sớm, song chặng đường trước mắt với GDMN Hà Nội vẫn đang còn nhiều khó khăn, nhất là trong việc mở rộng quy mô trường, lớp để đáp ứng nhu cầu gửi con của phụ huynh và bài toán giảm tải cho các trường nhằm chuẩn bị tốt nhất cho mùa tuyển sinh năm học 2014-2015 cũng vẫn còn nhiều vướng mắc. Đây là bài toán không dễ giải, bởi đáp án không chỉ nằm ở sự quyết tâm của riêng ngành giáo dục.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

[Giáo dục -Lao Động] - Từ chuyện “khóc bằng tiếng Việt…” đến chuyện báo chí Việt Nam

Đấy là đầu đề một bài báo em đọc sáng nay, tất nhiên trên mạng: “Thiếu nữ nói tiếng Hàn, khóc tiếng Việt khi bị CSGT giữ xe…”.

Khóc bằng tiếng Việt là sao nhỉ?
Nhưng trong khi suy nghĩ xem khóc bằng tiếng gì thì khác nhau thế nào trong ngôn ngữ nhân loại, em bắt buộc phải lướt mắt đọc hết bài báo. Tóm lại có một vụ lừa CSGT nho nhỏ của một cô bé, để đỡ bị giữ xe, cô ta giả vờ làm người Hàn Quốc (Chẳng biết tay phóng viên căn cứ vào đâu, hay tại hay xem phim Hàn quá nên thuộc chữ, có viết một câu rằng thiếu nữ này nói tiếng Hàn rất chuẩn. Khi bị CSGT đề nghị nói tiếng Anh thì lắc đầu).
Mở thêm một ngoặc đơn nữa là cảnh sát giao thông nước mình rất giỏi nhé, không nghe được tiếng Hàn nhưng nghe được tiếng Anh, trong khi phần lớn quan chức đi họp hành đó đây trên thế giới, như tổng kết hôm nọ của Bộ Ngoại giao ấy, đi nhiều đoàn, nhưng biết ngoại ngữ thì cực kỳ ít, sang nước ngoài không cần phải giả vờ cũng vẫn yên tâm hoàn toàn rằng CSGT nước ngoài không hiểu gì.
Tóm lại qua cái mở đầu câu chuyện, có thể thấy phong trào học ngoại ngữ ở nước mình trong quá trình xã hội hóa đã mang lại những kết quả tốt đẹp.
Tuy nhiên, vấn đề không phải ở chuyện ngoại ngữ. Vấn đề là có mỗi chuyện nhỏ xíu như hạt cát thế thôi, cũng thành được một cái titre (nhan đề) câu khách. Báo chí ơi là báo chí! Có đám kền kền hôm nào không tìm được mồi, không ai cưa chân, không kiều nữ cuồng dâm, không cướp hiếp giết… thì cả những vụ mắc mớ nho nhỏ với CSGT cũng đem ra mà rỉa rói nhấn nhá.
Mấy hôm nay, có chuyện liên quan đến giáo viên, không phải giáo viên đánh đập trẻ con, mà giáo viên lên thành phố bán dâm kiếm tiền triệu (báo viết thế) và giáo viên khác nữa lộ ảnh chăn gối, mà cũng rôm rả cả mấy tờ. Đưa cả ảnh người ta lên, chưa biết thực hư thế nào, nhưng như thế là ngang giết người ta rồi. Xưa có gọt gáy bôi vôi, thả bè trôi sông cũng chẳng ác bằng bây giờ bôi nhọ nhau trên mạng.
Những phụ nữ bị đưa ảnh như thế, liệu có cãi được nửa lời, thanh minh được nửa lời. Họ, những phụ nữ khổ sở và khốn cùng đến mức phải đi làm những việc như vậy, liệu có lên tiếng được, hay sẽ phải bỏ nhà, bỏ cha mẹ chồng con mà đi biệt, bởi đớn đau tủi nhục. Lý do chỉ là đám phóng viên tâm địa chó sói tìm trò câu khách, câu viu. Chỉ là mấy tổng biên tập ham tiền chủ trương biến tờ báo của mình thành báo lá cải…
Ấy chết, nước mình không có báo lá cải! Người quản lý báo chí nói vậy. Cũng tương tự như hôm qua, một ông quan chức ngành giáo dục trong thành phố Hồ Chí Minh nói rằng ở nước mình, giáo dục mầm non là tốt nhất thế giới. Ôi giời ơi, chắc cháu ông ấy gửi ở trường quốc tế, có xe đưa xe đón. Chứ gửi mấy nhà trẻ tư, gặp phải mấy cô bảo mẫu hay đánh trẻ, xem ông ấy có phát biểu thế không? Cũng chẳng cần thế, cứ đọc báo thôi ông ấy cũng phải biết. Liên tục cuối năm 2013 là mấy vụ liên quan bảo mẫu hành hạ trẻ nhỏ. Thế mà vẫn bảo giáo dục mầm non vẫn tốt nhất thế giới… Chẳng hiểu thế giới nào?
Em nghĩ chắc mấy ông nói Việt Nam không có báo lá cải hoặc Việt Nam giáo dục mầm non tốt nhất thế giới không biết đọc… tiếng Việt. Như vậy em hy vọng, khi nào cần khóc, các ông ấy khóc tiếng gì đó, tiếng Anh hay tiếng Hàn.
Còn nói chung, xã hội giờ đọc báo, vẫn khóc hẳn hoi tiếng Việt!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

[Giáo dục -Khampha.vn] - Khám phá "trường Tây" giữa lòng Triều Tiên

Ngay giữa thủ đô Bình Nhưỡng có một trường đại học đặc biệt, nơi các sinh viên học bằng tiếng Anh, và nhiều giảng viên lại là người Mỹ.

Sinh viên Triều Tiên theo học "trường Tây"
Hẳn nhiều người sẽ ngạc nhiên khi biết rằng ngay trong lòng thủ đô Bình Nhưỡng của Triều Tiên lại tồn tại một trường đại học tư chủ yếu do phương Tây tài trợ nhằm “mở mang đầu óc” cho thế hệ tinh hoa tương lai của đất nước.
Ngay khi bước chân vào cánh cổng Đại học Khoa học và Công nghệ Bình Nhưỡng, người ta sẽ lập tức nhận ra rằng đây không phải là một cơ sở giáo dục bình thường.
Khi chiếc xe chở các phóng viên BBC đi qua cổng kiểm tra an ninh, một người lính trong bốt gác giơ tay chào. Còn bên trong cánh cổng được canh gác chặt chẽ này vọng ra âm thanh diễu hành và tiếng hát không phải của binh lính mà của chính các sinh viên trong trường.
Toàn cảnh ngôi trường quốc tế "độc nhất vô nhị" ở Triều Tiên
Họ chính là những người con trai của các lãnh đạo quyền lực nhất ở Triều Tiên, trong đó có các nhân vật cấp cao trong quân đội.
Trong khi xếp hàng và đi đều tới nhà ăn, họ đồng thanh hát vang bài ca quen thuộc: “Tư lệnh tối cao Kim Jong-un, chúng tôi sẽ bảo vệ ngài bằng mạng sống của mình.”
Một sinh viên 20 tuổi giải thích: “Chủ nghĩa yêu nước là truyền thống của chúng tôi. Những bài hát trong khi xếp hàng đi đều của chúng tôi đều là những lời cảm tạ Lãnh tụ Vĩ đại.”
Trong ngôi trường này có 500 sinh viên, tất cả đều mặc đồng phục áo vét đen, sơ mi trắng, cà vạt đỏ cùng với mũ lưỡi trai đen và chiếc cặp bên người. Họ chính là những sinh viên ưu tú được chính tay Kim Jong-un tuyển lựa để được giáo dục theo kiểu phương Tây.
Mục đích chính của ngôi trường “Tây học” này là trang bị cho sinh viên những kỹ năng cần thiết để hiện đại hóa đất nước và giúp Triều Tiên hội nhập tốt hơn với cộng đồng quốc tế.
Sinh viên ngôi trường "Tây học" duy nhất ở Triều Tiên
Các môn học ở đây đều được giảng dạy bằng tiếng Anh, và nhiều giảng viên là người Mỹ. Đây là một điều rất đáng chú ý bởi Triều Tiên đã coi phương Tây và Mỹ là kẻ thù không đội trời chung trong nhiều thập kỷ nay.
Sau 18 tháng trời với nhiều lần thương lượng, các phóng viên BBC mới được phép tiếp cận với các sinh viên trong trường, mặc dù các lần tiếp xúc này đều bị giám sát chặt chẽ. Các sinh viên ở đây cho biết họ đều có thiện cảm với nhân dân Mỹ chứ không phải là chính phủ Mỹ.
Một sinh viên tâm sự: “Tất nhiên ban đầu chúng tôi cũng rất lo lắng, nhưng giờ đây chúng tôi tin rằng nhân dân Mỹ rất khác với Mỹ. Chúng tôi đều muốn làm bạn với tất cả các nước.”
Người sáng lập kiêm Hiệu trưởng trường đại học “độc nhất vô nhị” ở Triều Tiên này là tiến sĩ James Chin-Kyung Kim. Doanh nhân người Mỹ gốc Hàn này đã được Triều Tiên mời đến xây dựng một trường đại học tương tự như ngôi trường ông đã mở ở Trung Quốc.
Ông Kim đã huy động hơn 3 triệu USD từ các quỹ từ thiện Công giáo ở Mỹ và Hàn Quốc để thực hiện dự án này. Ông cho biết: “Tôi rất biết ơn chính phủ Triều Tiên vì họ đã chấp nhận tôi. Họ hoàn toàn tin tưởng tôi và cho tôi mọi thẩm quyền để điều hành ngôi trường này. Bạn có tin được không?”
Trong mỗi lớp học, chân dung của các nhà lãnh đạo Triều Tiên đều được treo ở vị trí trang trọng ngay phía trên bảng. Trong số 40 giảng viên ở trường, có nhiều người được các tổ chức từ thiện Công giáo tài trợ, và Colin McCulloch là một trong số đó. Ông đã chuyển từ Yorkshire tới đây để giảng dạy môn kinh doanh cho thế hệ lãnh đạo tương lai của Triều Tiên.
Giờ thể dục của các sinh viên
Trong lớp, ông chia sinh viên thành nhiều nhóm nhỏ và yêu cầu họ thành lập các công ty “ảo” và đề ra các ý tưởng kinh doanh. Ở một đất nước vẫn đang thực hiện chế độ bao cấp toàn bộ như Triều Tiên, khái niệm về một thị trường tự do có vẻ rất mới mẻ đối với các sinh viên.
Ông McCullock bày tỏ: “Tôi tin rằng các nhà lãnh đạo và chính phủ Triều Tiên sẽ nhận ra rằng họ cần kết nối với thế giới bên ngoài. Một nền kinh tế hoàn toàn khép kín rất khó để tồn tại trong thời kỳ hiện đại.”
Sự khép kín trên cũng thể hiện ngay trong các lớp học ở ngôi trường “Tây học” này. Các sinh viên ở đây nói rằng họ biết đến một ban nhạc nữ Triều Tiên có tên gọi là Nhóm Nhạc Moranbong, tuy nhiên hầu như không có sinh viên nào biết đến Michael Jackson.
Tuy nhiên, Chủ tịch Nhóm Nghị viện Anh về Triều Tiên Lord Alton lại hy vọng rằng ngôi trường này có thể châm ngòi cho sự thay đổi căn bản hơn và đổi mới tư duy của một thế hệ ở Triều Tiên.
Điều này đã được thể hiện trong cách nghĩ của các sinh viên trong trường. Ngay cả trong những cuộc tiếp xúc bị giám sát chặt chẽ, một số sinh viên vẫn cho biết rằng các em rất muốn được kết nối với thế giới bên ngoài.
Một sinh viên tâm sự: “Chúng tôi được học ngoại ngữ vì ngoại ngữ là con mắt của khoa học. Và học ngôn ngữ của một nước chính là tìm hiểu văn hóa của nước đó. Tôi muốn được học nhiều hơn thế nữa.”

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

[Giáo dục -Báo Giáo dục Việt Nam] - TS Trịnh Ngọc Thạch: “Còn cơ chế xin cho là còn đặc quyền đặc lợi”

(GDVN) - TS Trịnh Ngọc Thạch: “Bất cập nhất hiện nay là chính sách cán bộ, còn xin cho là còn đặc quyền đặc lợi, mà như vậy không cần người giỏi”.

Đổi mới nền giáo dục là một trong những mục tiêu ưu tiên hàng đầu của Việt Nam và đã được bàn tới rất nhiều trong thời gian gần đây. Viết tiếp bài , TS Trịnh Ngọc Thạch – Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội cho rằng, “Bất cập nhất hiện nay là chính sách cán bộ, còn xin cho là còn đặc quyền đặc lợi, mà như vậy không cần người giỏi”
Đào tạo tràn lan, kỹ năng yếu kém
PV: Thời gian vừa qua nổi lên vấn đề hàng vạn sinh viên tốt nghiệp ĐH thất nghiệp tràn lan, mà nguyên nhân chính là đào tạo nặng về lý thuyết, yếu kỹ năng. Nhiều người trong số này rơi vào các trường ĐH công lập, thưa ông?
TS Trịnh Ngọc Thạch: Nói đúng thì giáo dục nước ta trong giai đoạn vừa qua cũng có nhiều thay đổi, nhưng đào tạo vẫn nặng về lý thuyết mà rất ít kiến thức thực tiễn nên khi sinh viên ra trường, tốt nghiệp loại giỏi xuất sắc thì doanh nghiệp đều phải đào tạo lại, đặc biệt là kỹ năng mềm, kỹ năng sống.
Do vậy, tôi cho rằng đổi mới chương trình giáo dục trong nhà trường hiện nay phải theo hướng dạy học gắn với thực tiễn. Sinh viên phải lăn lộn với cuộc sống, chứ còn cứ đào tạo kiểu gà nòi, cứ học trong sách vở thôi thì không đáp ứng được yêu cầu.
TS Trịnh Ngọc Thạch - Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội.
Nói về chuyện sinh viên yếu kỹ năng thì thường rơi vào các trường công lập, thì vướng mấy cái cơ chế kiểm soát của nhà nước, cứ cái nọ dắt dây sang cái kia, cho nên đổi mới chậm, rõ nhất là chậm về mặt cơ chế. Trong khi đó, trường ngoài công lập có sự tự chủ cao hơn nên họ lựa chọn chương trình giáo trình, giáo viên cũng được chủ động hơn. Họ phải làm thế nào để đạt hiệu quả tốt nhất, vì họ tự bỏ tiền ra tổ chức chứ không phải tiền ngân sách.
Vừa rồi để ý các thành tích nghiên cứu của các trường ngoài công lập còn cao hơn của các trường công lập. Thí dụ Trường Đại học FPT phóng vệ tinh nhưng các trường công nghệ của nhà nước ngay như ĐH Bách khoa Hà Nội bao năm nay cũng còn vất vả. Hay đi thi robocon thì các trường ngoài công lập thắng, còn ĐH Bách Khoa hay ĐH Công nghệ đứng ngoài, vào trong cùng chỉ thấy mấy trường tư thục, vì chương trình đào tạo của họ gắn với thực tiễn nhiều hơn, không bị khống chế bởi một lực lượng nào. Hay như ĐH Nguyễn Trãi còn ra quy định cho phép sinh viên kiến nghị với Ban Giám hiệu đổi giảng viên nếu sinh viên thấy bất kỳ thầy cô nào giảng không hiệu quả, mà điều này thì ít trường công lập áp dụng.
Thưa ông, có phải cơ chế xin cho đã góp phần đẩy nền giáo dục vào tình cảnh khó khăn như hiện nay?
TS Trịnh Ngọc Thạch: Bất cập hiện nay nhất là chính sách cán bộ, còn xin cho là còn đặc quyền đặc lợi, mà như vậy không cần người giỏi. Tuyển công chức, viên chức thì xin cho, chạy chọt vào được nên người ta không cần giỏi. Tôi tin rằng, con số 1% công chức không làm được việc mà các địa phương báo cáo lên Bộ Nội vụ vừa rồi là không đúng. Từ cơ chế xin cho mà ra, người ta chỉ cần xin vào nhà nước là xong, cứ 3 năm lên lương một lần nếu không bị kỷ luật. Học hành thì cứ đều đều, cơ quan cho tiền đi học rồi về ngồi ở vị trí ấy, nhiều người cũng bằng cấp này nọ đầy đủ nhưng trình độ và năng lực thì yếu.
Theo tôi, phải có sự thay đổi rất cụ thể, thí dụ mỗi đơn vị có quyền tuyển dụng, nhưng giao nhiệm vụ và kinh phí cụ thể, vậy thì đơn vị sẽ tự động chọn người có năng lực tốt. Như vậy, tự nhiên người học phải tự định hình lại, phải ý thức về tính tự giác trong học tập, và chính sự nỗ lực của bản thân mỗi người cũng góp phần đưa nền giáo dục tiến lên nhanh hơn.
“Nhiều người chỉ lấy bằng tiến sĩ để giới thiệu cho oai”
PV: Chúng ta đã nói rất nhiều về một xã hội học tập, cũng nói nhiều về chuyện phân luồng học sinh từ PTTH, nhưng vì sao không thành công, thưa ông?
TS Trịnh Ngọc Thạch: Ở bậc PTTH có đề án phân luồng học sinh từ 10 năm nay rồi, tức là học xong THCS không nhất thiết phải vào THPT mà có thể chuyển sang cở sở dạy nghề, mục đích là giảm tải cho các cấp học cao hơn, đồng thời cũng đỡ lãng phí nguồn nhân lực nghề nghiệp. Tuy nhiên, 10 năm nay không làm thành công vì dân ta sính bằng cấp, xã hội ta vẫn là xã hội khoa bảng.
Đa số các ông bố, bà mẹ cho con đi học từ vỡ lòng trở lên đều muốn con phải vào Đại học, phải là Thạc sĩ, Tiến sĩ. Có khi bán hết cơ ngơi đi cho con đi học Đại học, Thạc sĩ, Tiến sĩ, để lấy cái danh đã, dù chẳng biết sau đó thì thế nào. Không ai muốn con học hết phổ thông rồi chuyển sang học nghề.
Cơ chế xin cho nảy sinh chuyện sính bằng cấp.
Bên cạnh đó cũng phải nói là đào tạo nghề không được nhà nước quan tâm đúng mức, các cơ sở dạy nghề èo ọt, không có ai đến học, nhiều nơi học xong nghề cũng không làm được việc.
Do đó, phải phân ra 3 hệ thống, mà cái này các nước làm từ lâu rồi: Luồng thứ nhất là giáo dục tinh hoa, đào tạo những lớp người trình độ cao, giỏi, trở thành những nhà khoa học, hoặc làm việc ở các cơ quan nhà nước, cái hệ này trong 100 em chỉ chọn được vài ba em thôi.
Luồng thứ 2 là giáo dục đại chúng cho tất cả mọi người để nâng cao dân trí, nhằm bắt nhịp được với văn hóa hiện đại, khoa học công nghệ, kinh tế xã hội của những nước đang phát triển, đáp ứng được nguồn nhân lực cho công nghiệp hóa, hiện đại hóa ở trình độ vừa phải.
Luồng thứ 3 là đào tạo nghề. Đào tạo chuyên về nghề nghiệp thì chỉ cần đến Cao đẳng là đủ, không cần phải đến Đại học, Thạc sĩ, Tiến sĩ.
Mình cũng có đề án quy hoạch nguồn nhân lực, Thủ tướng phê duyệt rồi, nhưng cái đấy khó gắn với thực tiến vì ta vẫn đang làm kiểu “thiếu đâu vá đấy”. Quy hoạch, kế hoạch thì cứ đề ra, còn thực tế lại là một chuyện. Tôi thấy tính khả thi của đề án không cao mặc dù làm được điều đó rất tốt.
Thí dụ, cơ sở giáo dục Đại học quy hoạch như thế nào, chỗ nào là các trường đa ngành đa lĩnh vực, chỗ nào là trường nghề, chỗ nào là trường kỹ thuật? Hiện nay, chúng ta đều thấy là tỉnh nào cũng mở trường Đại học, mà đều đào tạo đa ngành, chứ chẳng có trường nào là chuyên ngành. Như vậy có nghĩa là anh nào cũng đào tạo cả tinh hoa, đại chúng và nghề. Vậy là rối bung lên và không hiệu quả.
Nguy hiểm hơn là về mặt quản lý nhà nước lại rất lỏng lẻo, xin là được. Một năm có mấy chục trường Đại học ra đời trên cơ sở nâng cấp từ các trường Cao Đẳng. Nhiều trường không đủ điều kiện cũng cho thành lập. Tôi cho đấy là sai lầm lớn, nó góp phần làm trì trệ nền giáo dục nước nhà.
PV: Gần đây, người ta nói rất nhiều tới chuyện chạy theo bằng cấp để được vào làm việc ở các cơ quan nhà nước, thậm chí so bằng để được bổ nhiệm chức vụ. Ông đánh giá thế nào trước thực trạng này?
TS Trịnh Ngọc Thạch: Bằng cấp và trình độ là hai vấn đề khách nhau, anh có trình độ thạc sĩ, trình độ tiến sĩ khác với anh có bằng thạc sĩ và bằng tiến sĩ.
Lâu nay, ta cứ đồng nhất trình độ và bằng cấp, cho nên tuyển dụng cứ để tiêu chuẩn 1,2,3… trong đó có tiêu chí thạc sĩ, tiến sĩ. Tiêu chuẩn ấy không căn cứ vào một con người cụ thể mà chỉ duyệt hồ sơ, do đó rất nhiều công chức, viên chức lọt vào trong danh sách thi đỗ, trong khi trình độ rất yếu.
Bây giờ, người ta lao vào đi học để lấy bằng, thứ hai là vào vị trí tuyển dụng vì thạc sĩ, tiến sĩ khi tuyển dụng được ưu tiên điểm, khi xếp lương thì thạc sĩ được 2 bậc, tiến sĩ được 3 bậc, thế là người ta đã thấy khác hẳn nhau về từng tầng, từng lớp rồi. Trong đơn vị bổ nhiệm ông trưởng phòng mà cả phòng cử nhân thì có một ông thạc sĩ thì dứt khoát là ông đó được ưu tiên hơn.
Cái cơ chế đó khiến người ta chạy theo bằng cấp, sính bằng cấp và xã hội phải tin dùng người không có bằng cấp, nhưng trình độ cao, trình độ giỏi, và cái này phải qua một khâu sát hạch. Tức là hội đồng tuyển dụng phải là những người thực sự không lệ thuộc vào hồ sơ. Trong câu chuyện bằng cấp thì có một điểm rất khác biệt là tiến sĩ rởm không thể tồn tại trong trường đại học, vì thầy lên lớp là lộ ra ngay, nhưng có tồn tại ở cơ quan nhà nước. Cái đó nguy hiểm, vì nó có liên quan tới chế độ chính sách của nhà nước.
Trân trọng cảm ơn ông!
Trong phần cuối cuộc trò chuyện với PV Báo Giáo dục Việt Nam, TS Trịnh Ngọc Thạch tiếp tục bày tỏ những lo lắng về nguồn lực để thực hiện cuộc đổi mới toàn diện nền giáo dục, đồng thời đặt ra những so sánh thú vị về nền giáo dục Việt Nam và giáo dục Singapore.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

[Giáo dục -Đời sống & Pháp luật] - Đường đời gập ghềnh của “anh hùng Đồi Ngô”

(ĐSPL) - Anh Nguyễn Danh Ngọc – tác giả clip chống gian lận thi cử tại trường THPT dân lập Đồi Ngô năm 2012 đã quyết định sang Nhật để tìm cánh cửa mới cho cuộc đời mình.

Anh Nguyễn Danh Ngọc (trú tại thôm Chằm Mới, xã Tiến Hưng, huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang) tốt nghiệp Trường ĐH TDTT Bắc Ninh năm 2006. Ngay sau khi ra trường, anh ký hợp đồng giảng dạy tại trường THPT dân lập Đồi Ngô). Trong 2 năm giảng dạy, anh từng nhiều lần tố cáo những việc làm sai trái của hiệu trưởng và cũng như những sai phạm xảy ra tại ngôi trường này.
Đầu năm 2009, nhóm học sinh nghèo người dân tộc thiểu số có hỏi thầy Ngọc vì sao các em không được hưởng khoản tiền hỗ trợ từ Chương trình 135 của nhà nước, trong khi các trường bạn gần đó đều được. Thầy Ngọc biết chuyện đã thông tin cặn kẽ tới học sinh về các khoản trợ cấp được hưởng. Ít ngày sau, nhiều học sinh cùng cha mẹ kéo lên phòng của thầy Nguyễn Ngọc Lưu (khi đó là quyền Hiệu trưởng Trường THPT Đồi Ngô) để hỏi cho ra nhẽ... Từ đây, Ngọc bị một số đồng nghiệp trong trường nhìn bằng ánh mắt lạ.

Phóng to
Anh Nguyễn Danh Ngọc cho biết sẽ tạm thời đi xa một thời gian để lo cho cuộc sống tốt hơn.
Tháng 8/2009, tại cuộc họp của trường THPT Đồi Ngô, anh Ngọc trực tiếp tố cáo lãnh đạo nhà trường biển thủ tiền giải thưởng của các học sinh đạt thành tích thể thao cấp huyện.
Đến tháng 1/2011, anh Ngọc buộc phải nhận quyết định chấm dứt hợp đồng, cho thôi việc trong khi khoản tiền thưởng của đội thể thao vẫn chưa được giải trình rõ ràng.
Năm 2011, Ngọc phát hiện thấy dấu hiệu gian lận thi cử ở trường, nhưng chưa tìm được học sinh nào đồng ý quay clip tố cáo tiêu cực nên anh tạm dừng lại. Kỳ thi tốt nghiệp năm 2012, trước đó khoảng 2 tháng, Ngọc đã nhờ Đỗ Ngọc Sơn, một học sinh lớp 12A học tại trường quay clip và đứng ra phanh phui những tiêu cực trong thi cử tại ngôi trường này.
Sau khi vụ clip gian lận thi cử được đưa lên mạng, anh bị bố mẹ, người thân, đồng nghiệp trách móc nhiều. Thậm chí, một số đồng nghiệp cũ dạy cùng trường còn sỉ vả, xa lánh anh.
Sau tất cả những biến cố đã gặp phải, anh Ngọc cầm hồ sơ đi khắp các trường trong huyện Lục Nam xin việc nhưng không một cánh cửa nào mở ra với người thầy giáo dũng cảm ấy. Đã có lúc Ngọc vào Nam làm công nhân ở một xưởng cơ khí hay cùng bố mẹ làm nghề xay xát gạo nhưng chưa lúc nào anh ngừng mơ ước được trở lại bục giảng với bảng đen, phấn trắng.
Sắp tới, anh Ngọc sẽ sang Nhật làm việc. Ở tuổi 30, người đàn ông từng đấu tranh không mệt mỏi với những tiêu cực trong ngành giáo dục lại phải bắt đầu với những nét chữ cơ bản của một ngôn ngữ mới.
Đến một đất nước xa xôi không có nghĩa là buông xuôi tất cả, trả lời phỏng vấn báo Tuổi Trẻ, anh khẳng định: "Mình biết nhiều người đang nghĩ việc mình sang Nhật sinh sống và làm việc tới đây là do sợ quá nên phải chạy trốn. Nhưng thực tế là do mình bị o ép nên mới tạm thời đi xa để lo cho cuộc sống tốt hơn thôi. Còn khi về nước, nếu phát hiện tiêu cực thì mình sẽ tiếp tục đứng lên đấu tranh, tố cáo tới cùng".
PV

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

[Giáo dục -Hà Nội Mới] - Thành công nhờ “tay trái”

(HNM) - Năm năm liền, TS Nguyễn Mạnh Hùng - Chủ tịch HĐQT, Tổng Giám đốc Công ty cổ phần Dệt may Sài Gòn được trao danh hiệu cao quý "Doanh nhân TP Hồ Chí Minh tiêu biểu". Đặc biệt hơn, ông cũng là doanh nhân duy nhất hoạt động chuyên trong lãnh vực giáo dục với cương vị Hiệu trưởng Trường Đại học Nguyễn Tất Thành (TP Hồ Chí Minh). Dưới sự điều hành của ông, suốt nhiều năm qua, tỷ lệ sinh viên của nhà trường có việc làm đạt trên 90%, con số mơ ước của nhiều đơn vị đào tạo giáo dục khác…



Xuất phát điểm của ông không phải là ngành giáo dục. Sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, năm 1969, sau khi
tốt nghiệp Trường Năng lượng Leningrat (Liên Xô cũ), Nguyễn Mạnh Hùng về công tác tại Tổng Công ty Xuất khẩu máy của Bộ Ngoại thương. Không như nhiều người khác miệt mài học hành lúc trẻ để có được một công việc tốt rồi thôi, Nguyễn Mạnh Hùng vừa làm việc, vừa sắp xếp thời gian để học tiếp Trường Đại học Ngoại thương Hà Nội rồi bảo vệ luận án Phó Tiến sỹ khoa học tại Trường Đại học Kinh tế quốc dân. Trải qua nhiều chức vụ, bằng năng lực của mình, năm 2005, ông giữ cương vị Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần Dệt may Sài Gòn. Và cũng năm này ông được giao thêm trọng trách "trái tay" là Hiệu trưởng Trường Cao đẳng Nguyễn Tất Thành (nay là Đại học Nguyễn Tất Thành - trực thuộc Tập đoàn Dệt may Việt Nam).

Tiến sĩ Nguyễn Mạnh Hùng.


"Vợ và con tôi đều theo nghề giáo, nên tôi đến với giáo dục cũng là cái duyên. Khi sang lĩnh vực này, là doanh nhân, tôi nhận ra những khiếm khuyết trong việc đào tạo nhân lực, của hoạt động nghiên cứu khoa học ở các trường, viện. Đào tạo nhân lực và nghiên cứu khoa học chưa gắn kết được với nhu cầu của doanh nghiệp. Vì thế, tôi muốn xâu chuỗi các khâu lại, với mục tiêu đào tạo ra những người lao động có trình độ, có ý thức tự chủ, sáng tạo, có kỹ năng tự học, tự nắm bắt và giải quyết những thách thức, sẵn sàng xả thân vì cộng đồng", TS Hùng tâm sự. Từ đó, ông đã tiên phong áp dụng triết lý đào tạo: "Thực học, thực hành, thực danh, thực nghiệp". Ông cũng đặt ra nhiệm vụ chính mình và nhà trường phải bảo đảm được việc gắn kết tốt "4 nhà": Doanh nghiệp, nghiên cứu, quản lý và nhà trường; bảo đảm "4 lợi ích" của người học, người dạy, của nhà trường và xã hội.

Để thực hiện những điều đó, ông đã "trải thảm đỏ" cùng những chính sách hấp dẫn để thu hút người tài. Nhà trường còn thiết lập hệ thống quản lý chất lượng, thực hiện mô hình quản lý chế độ học theo tín chỉ, không ngừng nâng cao chất lượng chương trình đào tạo hiện có và phát triển chương trình đào tạo mới; đổi mới phương pháp giảng dạy, đẩy mạnh nghiên cứu khoa học, giữ vững và nâng cao trình độ của đội ngũ giảng viên, chủ động sáng tạo trong hợp tác quốc tế nhằm tiếp thu có chọn lọc những ưu điểm của đối tác đến từ các nước có nền giáo dục tiên tiến. Song song đó, trường còn đẩy mạnh đầu tư lập nên 5 cơ sở đào tạo đầy đủ trang thiết bị phục vụ giảng dạy, học tập, phấn đấu đến năm 2015, cơ sở vật chất của nhà trường có thể so sánh được với các trường, viện hàng đầu khu vực Đông Nam Á. Trường còn thành lập Viện Kỹ thuật công nghệ cao NTT với mục đích nghiên cứu khoa học và triển khai ứng dụng trong các lĩnh vực: Công nghệ thông tin, công nghệ sinh học, công nghệ vật liệu, công nghệ tự động hóa, y - dược, sản xuất thử - thử nghiệm chuyển giao công nghệ từ kết quả nghiên cứu, tư vấn thông tin khoa học và công nghệ…

Với tất cả nỗ lực đó, đến nay nhà trường có đội ngũ hơn 2.000 cán bộ, giáo viên, công nhân viên trong đó hơn 62% có trình độ thạc sĩ trở lên, còn lại là kỹ sư và cử nhân. Và nếu như năm tuyển sinh đầu tiên của Trường Cao đẳng Nguyễn Tất Thành (năm 2005) mới tuyển được 500 sinh viên bậc cao đẳng và 350 bậc trung cấp chuyên nghiệp, thì đến nay nhà trường đang đào tạo gần 26.000 sinh viên. Trường còn ký kết với hơn 100 doanh nghiệp, tổ chức quốc tế, các trường đại học trong và ngoài nước về đào tạo theo nhu cầu xã hội. Qua khảo sát tình hình việc làm của sinh viên sau tốt nghiệp và ý kiến đánh giá mức độ hài lòng của doanh nghiệp tiếp nhận sinh viên, cho thấy 92% có việc làm đúng chuyên ngành đào tạo; 79% có khả năng sớm đảm nhận công việc tại doanh nghiệp. Đó là một con số mà nhiều địa chỉ đào tạo nhân lực đang mơ ước.

Bởi sự phát triển vượt bậc như vậy, Trường Đại học Nguyễn Tất Thành vinh dự được tặng Huân chương Lao động hạng Nhì. Còn Hiệu trưởng, TS Nguyễn Mạnh Hùng được tặng nhiều danh hiệu cao quý cả lĩnh vực giáo dục lẫn kinh doanh như Huân chương Lao động hạng Nhì, hạng Ba; Bằng khen của Thủ tướng Chính phủ; Doanh nhân TP Hồ Chí Minh tiêu biểu; Doanh nhân Việt Nam tiêu biểu…

"Tôi đã đến tuổi về hưu, đã trải qua nhiều thăng trầm, cũng được gọi là thành đạt. Khi đến một độ tuổi nào đó, con người có mong muốn "cho đi" nhiều thứ mà họ đã gặt hái được bằng lao động cả đời, đặc biệt muốn trút hết nhiệt huyết cho lớp người trẻ đi sau". Tiến sĩ Nguyễn Mạnh Hùng tâm sự khi tạm biệt chúng tôi.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

[Giáo dục -ANTĐ] - Bị đình chỉ gần hết các ngành tuyển sinh: Nhiều trường “kêu oan”

ANTĐ - Sau “lệnh” dừng tuyển sinh hơn 200 ngành đào tạo của Bộ GD-ĐT với 71 trường ĐH, nhiều trường nếu thực hiện đúng yêu cầu của Bộ thì sẽ đóng cửa gần hết các ngành được mở. Sự chênh lệch số liệu giữa trường và Bộ GD-ĐT được cho là nguyên nhân chính dẫn tới tình trạng này.

Thí sinh cần sớm cập nhật thông tin về những ngành không được phép tuyển sinh năm 2014

207 ngành bị dừng tuyển sinh

Thông tin từ Bộ GD-ĐT cho biết, quyết định dừng tuyển sinh 207 ngành đào tạo ĐH trong kỳ tuyển sinh 2014 lần này so với con số thực tế là ít hơn nhiều vì phải cân nhắc tới các trường đặc thù. Mặt khác, Bộ GD-ĐT chưa rà soát đến các trường cao đẳng. Đối tượng rà soát lần này là tất cả các trường đại học, học viện trong đó có cả những ngành đã đào tạo nhiều năm nay và những ngành mới được phép đào tạo. Đối với các trường cao đẳng, Bộ GD-ĐT sẽ tiến hành rà soát trong năm 2014.

Ông Bùi Anh Tuấn, Vụ trưởng Vụ Giáo dục ĐH, Bộ GD-ĐT cho biết, việc kiểm tra rà soát của Bộ lần này tập trung vào số lượng và chất lượng đội ngũ giảng viên đáp ứng yêu cầu của ngành đào tạo theo quy định. Điều này nhằm đối phó với tình trạng trước đây một giảng viên có thể đăng ký là giảng viên cơ hữu của nhiều trường, trường này vay mượn tên tuổi giảng viên của trường khác khiến đội ngũ trong báo cáo không đúng với thực tế. Việc dừng tuyển sinh các ngành nói trên mới chỉ là bước cảnh cáo. Theo đó, các trường sẽ phải hoàn thiện lại bộ máy giảng viên để giữ lại được quyết định cho phép đào tạo những ngành này với thời hạn đưa ra của Bộ chậm nhất là cuối năm 2015.

Nhầm lẫn số liệu?

Trong số 71 trường có ngành đào tạo bị dừng tuyển sinh lần này thì ĐH Sân khấu điện ảnh là trường có nhiều ngành bị dừng tuyển sinh nhất, 15 ngành. Tiếp theo là ĐH Hà Tĩnh 14 ngành, ĐH Hùng Vương 10 ngành. Theo ông Trần Thanh Hiệp, Hiệu trưởng trường Sân khấu Điện ảnh thì điều kiện giảng viên của trường cần có đặc thù riêng chứ không nên áp dụng một cách máy móc. “Việc đình chỉ đào tạo đạo diễn vì không đủ điều kiện về giảng viên là thạc sĩ, tiến sĩ là không phù hợp vì nhiều năm qua chúng tôi đã đào tạo ngành này với những tên tuổi nghệ sĩ nổi tiếng nhưng không phải là thạc sĩ, tiến sĩ. Hay như, đối với các nghệ sĩ tuồng, chèo thì đều là do nghệ nhân dạy nên bằng cấp của họ có khi chỉ hết cấp 3, thậm chí cấp 2”. Ông Trần Thanh Hiệp cho biết, trường sẽ trao đổi lại với Vụ Đào tạo của Bộ VH-TT&DL để có ý kiến với Bộ GD-ĐT về đặc thù của mình.

ĐH Hà Tĩnh cũng đã lên tiếng khi có tới 14 ngành bị đình chỉ tuyển sinh. Hiệu trưởng trường này cho biết nếu thực hiện đúng quyết định của Bộ, trường sẽ chỉ còn 2 mã ngành được tuyển sinh. Bởi, số liệu báo cáo với Bộ là năm 2013, tức là số liệu tính đến năm 2012, hiện nay các con số đã khác nhiều. Hiệu trưởng trường này khẳng định, các ngành Bộ GD-ĐT cho mở vẫn đủ 1 tiến sĩ, 2 thạc sĩ và sẽ phải báo cáo lại số liệu với Bộ về vấn đề này.

Ông Bùi Thiện Dụ, Hiệu trưởng ĐH Phương Đông cũng cho rằng, trường có 7 ngành bị đình chỉ tuyển sinh do thống kê của Bộ có sự nhầm lẫn. “Ngành tiếng Nga, tiếng Đức, tiếng Pháp chúng tôi đã dừng tuyển sinh từ lâu nhưng bây giờ Bộ mới quyết định đình chỉ tuyển sinh. Còn ngành tiếng Nhật rất khó tìm tiến sĩ về giảng dạy nhưng bù lại, chúng tôi có giảng viên là thạc sĩ và 2 chuyên gia người Nhật. Đây có thể nói là ngành thế mạnh của nhà trường từ nhiều năm nay. Chúng tôi sẽ báo cáo với Bộ về các số liệu thống kê giảng viên. Những ngành nào thật sự thiếu chúng tôi sẽ nghiêm túc thực hiện quyết định của Bộ” – ông Bùi Thiện Dụ khẳng định.

Về phía cơ quan quản lý, ông Bùi Anh Tuấn cho biết hiện Vụ cũng đã nhận được một số ý kiến của hiệu trưởng các trường phản ánh báo cáo chưa chính xác. “Nếu đúng như vậy thì trường có thể kiểm tra rà soát và báo cáo lại cho chính xác. Trong thời gian tới các trường khắc phục được thì Bộ GD-ĐT sẽ xem xét”- ông Bùi Anh Tuấn cho biết.
Duy Anh

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

[Giáo dục -Hà Nội Mới] - 85% học sinh tiểu học Hà Nội được học 2 buổi/ngày

(HNM) - Theo thống kê của Sở GD-ĐT Hà Nội, tính đến hết học kỳ I năm học 2013-2014, Hà Nội có 85% số HS tiểu học nằm trong diện học 2 buổi/ngày, tăng gần 1% so với cùng kỳ năm học trước.



Theo đánh giá chung, các phòng GD-ĐT quận, huyện, thị xã đã có nhiều biện pháp tăng cường đầu tư cơ sở vật chất nhằm tạo điều kiện cho nhiều HS được học 2 buổi/ngày, chú trọng nâng cao chất lượng dạy và học ở mô hình này. Các phòng GD-ĐT đã chỉ đạo nghiêm túc việc dạy học theo đúng kế hoạch giáo dục, chương trình và sách giáo khoa do Bộ GD-ĐT quy định ở buổi thứ nhất và các tiết tăng cường ở buổi học thứ hai; tổ chức cho HS học tập tại thư viện với tần suất 1 tiết/tuần… Nhiều quận, huyện có 100% số trường, lớp tạo điều kiện cho HS được học 2 buổi/ngày, điển hình như Hoàn Kiếm, Thanh Xuân, Cầu Giấy, Long Biên, Tây Hồ, Gia Lâm, Đan Phượng.

Hà Nội hiện có 708 trường tiểu học và trường phổ thông có cấp tiểu học với hơn 560 nghìn HS, tăng gần 45 nghìn HS so với năm học trước.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

[Pháp luật -Tiền Phong] - Cựu Giám đốc Cty Thực phẩm miền Bắc chuẩn bị hầu tòa

TP - Ngày 31/3, Viện KSND Tối cao hoàn tất cáo trạng truy tố cựu Giám đốc Cty Thực phẩm miền Bắc Lê Văn Bằng cùng 4 đồng phạm về các hành vi cố ý làm trái và lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

Theo cáo trạng, từ năm 2007 - 2009, bị can Lê Văn Bằng (60 tuổi, cựu Giám đốc Trung tâm kinh doanh xuất nhập khẩu cà phê và Giám đốc Cty Thực phẩm miền Bắc) đã ký khống và chỉ đạo cấp dưới ký khống nhiều hợp đồng mua bán thực phẩm; chuyển tiền thanh toán các hợp đồng “ma” với doanh nghiệp tư nhân Tùng Dương và Cty Cổ phần XNK nông thổ sản An Bình.
Sau khi tiền của Cty Thực phẩm miền Bắc được chuyển vào tài khoản của 2 Cty trên, số tiền lại tiếp tục được chuyển cho Lê Văn Dực (em trai bị can Lê Văn Bằng). Cơ quan chức năng xác định, tổng số tiền mà Cty Thực phẩm miền Bắc bị thiệt hại gần 36 tỷ đồng.
CQĐT cũng xác định sự liên quan của một số cán bộ khác thuộc Cty Thực phẩm miền Bắc và cá nhân khác, nhưng do bị can Hồ Minh Hậu, nguyên Giám đốc Cty An Phúc đang bỏ trốn nên cơ quan chức năng đã bóc tách, xử lý sau khi bắt được Hậu.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

[Giáo dục -Tuổi Trẻ] - Mong làm cầu nối trên quê hương

TT - Vốn tiếng Việt hạn chế, tốt nghiệp ĐH Harvard và nhận được nhiều lời mời làm việc tại Mỹ, Edward Thái (sinh 1985) lại chọn một hướng đi từng khiến nhiều người ngạc nhiên: trở về Việt Nam.

Edward Thái (thứ năm từ trái) trong một chuyến hoạt động ngoại khóa cùng giới trẻ Việt - Ảnh: E.T.
“Đơn giản vì tôi tin rằng đó là một quyết định đúng” - Edward nhớ lại.
Sinh ra và lớn lên ở một khu vực ít người Việt tại thành phố Boca Raton (Florida, Hoa Kỳ), Edward lớn lên như một cậu “Mỹ con”. “Trường của tôi thậm chí có chưa tới năm học sinh Việt. Vì thế tôi biết rất ít về Việt Nam, thậm chí chỉ có thể trả lời bằng tiếng Anh với người thân dù ba mẹ luôn nỗ lực dạy tôi về văn hóa, truyền thống nguồn cội” - bạn thú nhận.
Chỉ tới chuyến về thăm quê hương lần đầu năm 2001, được đi dọc ngang các tỉnh thành từ Bắc vào Nam, Edward mới có cái nhìn rõ hơn về quê hương. “Chứng kiến sự thiệt thòi mà giới trẻ quê nhà đang đối mặt, tôi tự nhủ sẽ sớm trở về để chung tay cải thiện điều này” - Edward nói.
Tốt nghiệp trung học với bằng thủ khoa toàn trường, Edward trở thành sinh viên ngành kinh tế tại ĐH Harvard. Lịch học dày đặc nhưng Edward vẫn tham gia điều hành cùng lúc bảy câu lạc bộ sinh viên, trong đó có những câu lạc bộ khuyến khích tìm hiểu về Việt Nam cũng như những quốc gia châu Á khác. Trong thời gian này, Edward được vinh danh là một trong tám sinh viên châu Á có ảnh hưởng lâu dài tới cộng đồng ở ngôi trường danh tiếng trên.
Bận rộn là thế nhưng từ lúc còn ngồi trên ghế giảng đường đến khi đã trở thành chuyên viên của một tập đoàn lớn thuộc nhóm Fortune 100, Edward vẫn luôn canh cánh trong lòng những câu hỏi: Công việc có thu nhập cao nhưng liệu bản thân đã tạo được nhiều cống hiến cho xã hội? Nếu chần chừ thì biết bao giờ mới có thể thực hiện nguyện ước năm nào?...
“Tôi nhận ra những đóng góp của mình sẽ có ý nghĩa hơn với những quốc gia đang phát triển như Việt Nam. Nhưng để làm tốt điều đó, tôi cần phải học tiếp” - Edward giải thích về việc dừng mọi công việc, theo học chương trình thạc sĩ MBA tại ĐH Yale năm 2010.
Trong chuyến thực tập tại Việt Nam năm 2011, được tiếp xúc và nhận được sự sẻ chia từ lãnh đạo ở VinaCapital, IDG Ventures... Edward tin rằng bản thân đã sẵn sàng cho ngày trở về.
Hè năm 2012, Edward quay trở lại TP.HCM để đảm nhận vị trí giám đốc chiến lược và phát triển ngành truyền thông - giải trí tại Việt Nam của Tập đoàn CJ Group.
“Nhiều người thắc mắc vì sao tôi lại chọn công việc thuộc lĩnh vực có vẻ thuần giải trí? Thực chất truyền thông, phim ảnh có sức ảnh hưởng rất lớn đến việc giáo dục nhận thức ở người trẻ, giúp chúng ta có thể quảng bá lịch sử và văn hóa dân tộc” - Edward chia sẻ.
“Tương lai của đất nước phụ thuộc vào thế hệ trẻ. Tôi muốn san sẻ lại những thành công, may mắn mà bản thân đạt được với giới trẻ Việt. Rất nhiều người trong số họ giỏi giang, có tiềm năng lớn, cái họ thiếu có chăng là cơ hội và sự chỉ dẫn phù hợp từ người đi trước” - Edward giải thích lý do luôn xuất hiện “trên từng cây số” trong vai trò nhà tài trợ, diễn giả, thành viên... ở hàng loạt hoạt động của giới trẻ trong nước.
CÔNG NHẬT

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

[Pháp luật -CSTC] - Bí ẩn vụ án nữ diễn viên chỉ nổi tiếng sau khi bị sát hại có biệt danh “thược dược đen”

Ngày 15/1/1947, nước Mỹ chấn động khi nghe tin nữ diễn viên mới nổi Elizabeth Short bị sát hại dã man. Xác của cô được phát hiện tại bãi đất bỏ hoang ở ngoại ô Los Angeles trong tình trạng bị băm vằm.

Elizabeth Short.

Xác chết bí ẩn
Vào buổi sáng lạnh lẽo và u ám ngày 15/1/1947, trong khi đi bộ xuống con đường thuộc khu dân cư ở trung tâm thành phố Los Angeles cùng cô con gái 3 tuổi, bà nội trợ Betty Bersinger bất chợt nhìn thấy một đôi giầy bên vệ đường.
Thoạt nhìn, bà Betty nghĩ rằng, đó là đôi giầy của một con ma-nơ-canh hỏng bị một cửa hàng nào đó vứt đi, nằm cách hè đường chỉ vài inch. Tiến lại gần, bà nhận ra sự thật hãi hùng đằng sau đôi giầy đó: Đó là xác một người phụ nữ bị cắt làm đôi, mặt úp xuống đất. Người phụ nữ chết trong tư thế giơ hai tay lên trời một góc 45 độ, hai chân sải rộng sang hai bên. Xác người phụ nữ đã được lau chùi sạch sẽ, nhưng những bộ phận trong cơ thể phơi bày bên cạnh khiến bà cảm thấy vô cùng hoảng sợ. Bà Bersinger nén tiếng kêu thét kinh hãi, ngay lập tức che mắt cô con gái của mình rồi chạy nhanh đến đồn cảnh sát gần nhất báo tin.
Harry Hansen và Finis Brown là hai cảnh sát được chỉ định điều tra vụ án. Khi hai viên cảnh sát có mặt tại hiện trường – đại lộ Norton Los Angeles, rất đông phóng viên và những người hiếu kì đã đến, làm xáo trộn hiện trường. Họ nhanh chóng giải tán đám đông và bắt đầu công việc điều tra của mình.
Từ các vết máu thu thập được tại đại lộ Norton, cảnh sát kết luận đây không phải là hiện trường xảy ra vụ án. Nạn nhân bị sát hại tại một địa điểm khác. Sau đó, hung thủ di chuyển xác đến khu vực bãi đất trống gần đại lộ Norton. Phía dưới nạn nhân vẫn còn sương đọng lại trên mặt đất nên thời điểm chuyển xác nạn nhân được xác định là khoảng 2 giờ sáng. Khuôn mặt nạn nhân bị biến dạng vì hung thủ đã dùng dao nhọn rạch 3 nhát vào miệng tử thi, khiến nạn nhân giống chú hề trong rạp xiếc. Có vết dây trói ở tay và chân tử thi, chứng tỏ nạn nhân đã bị bắt trói và tra tấn dã man.
Thông qua khám nghiệm hai phần của tử thi, cảnh sát ước chừng nạn nhân cao khoảng 1m74 và nặng khoảng 50kg. Các bác sĩ pháp y xác định trước khi bị sát hại, cô gái đã bị hãm hiếp, bị đập mạnh vào đầu gây xuất huyết bên trong và tử vong. Theo phỏng đoán ban đầu, hung thủ đã dùng dao gây biến dạng thi thể để không ai nhận dạng được nạn nhân. Tuy nhiên, những hành vi của kẻ này quả thật là quá man rợ.
Sau khi liên hệ với cục điều tra những cái chết bất thường của Los Angeles để lấy tử thi, các cảnh sát điều tra phải đương đầu với nhiệm vụ vô cùng khó khăn: xác định danh tính nạn nhân. Vào những năm 1940, cảnh sát và báo giới có mối quan hệ vô cùng mật thiết. Các nhà báo dùng mối quan hệ của mình với cảnh sát để săn tin viết bài, ngược lại, cảnh sát cũng sử dụng báo giới làm công cụ để tìm kiếm các thông tin từ công chúng, phục vụ cho quá trình điều tra. Họ đã cùng nhau xác định được danh tính của nạn nhân thông qua sự kết hợp của cả hai bên.
Trong vụ án “bông thược dược đen”, cảnh sát phải gửi mẫu dấu vân tay thu thập được từ xác nạn nhân để gửi tới Cục Điều tra bang Los Angeles. Các nhà báo cũng sử dụng loại máy tiền thân của máy fax bây giờ để gửi những bức ảnh phóng to những dấu vân tay đến trụ sở Cục Điều tra liên bang Mỹ FBI có trụ sở tại thủ đô Washington.
Đội ngũ chuyên gia kĩ thuật của FBI đã so sánh dấu vân tay nạn nhân với 104 triệu mẫu dấu vân tay được lưu trữ, và nhanh chóng tìm ra dấu vân tay trùng khớp – dấu vân tay của Elizabeth Short. Dấu vân tay của cô được lấy từ cửa hàng làm móng tay cô mở tại một doanh trại quân đội ở California. Ngoài ra, dấu vân tay của Elizabeth còn được lưu trữ trong hồ sơ vì cô uống rượu khi chưa đủ tuổi ở Barbara.
Nạn nhân xấu số
Elizabeth được miêu tả là mẫu người phụ nữ lý tưởng, điển hình của thập niên 40 với cặp đùi săn chắc, hông rộng, chiếc mũi dọc dừa cao, nhỏ nhắn. Cô nhuộm mái tóc màu nâu xám của mình sang màu đen nhánh, đánh son môi đỏ đậm và cài hoa trắng lên mái tóc. Làn da trắng mịn như tuyết cùng cặp mắt xanh óng ánh màu nước biển khiến Elizabeth như cô búp bê sứ bước ra ngoài đời thực. Trẻ trung xinh đẹp, nhưng Elizabeth không để lại mấy ấn tượng cho khán giả trong nghiệp diễn xuất. Cô đột nhiên nổi lên thành hiện tượng khi trở thành nạn nhân của vụ giết người man rợ.
Ẩn ý phía sau biệt danh của Elizabeth vẫn chưa được khám phá. Một số cho rằng bạn bè gọi Elizabeth là “đóa thược dược đen” bởi họ biết cô có niềm yêu thích lạ kì với sắc màu đen huyền bí. Số khác cho rằng nó liên quan đến bộ phim “Đóa thược dược đen” khá nổi tiếng năm 1946.
Elizabeth Short.
Elizabeth Short sinh ngày 29 tháng 7 năm 1924 tại Hyde Park, Masachusetts. Cô là một trong 5 người con của Phoebe và Cleo Short. Thời thơ ấu, gia đình cô đã chuyển tới Medford, vùng đất nổi tiếng nhờ chuyến thăm của Paul Revere năm 1775. Đây cũng là quê hương của bài hát Jingle Bells nổi tiếng, quen thuộc với mọi người trên thế giới.
Gia đình Elizabeth kinh doanh sân golf mini. Ban đầu, công việc diễn ra khá thuận lợi. Tuy nhiên, đến năm 1929, sự sụp đổ của thị trường chứng khoán khiến cha Elizabeth là Cleo phá sản. Không còn khả năng chu cấp cho gia đình lớn của mình nữa, Cleo để lại chiếc xe ôtô trên một cây cầu, khiến mọi người lầm tưởng ông đã tự tử vì tuyệt vọng. Pacios – em gái Elizabeth viết trong cuốn sách “Những bóng đen thời thơ ấu”, kể lại rằng: Cleo đã viết thư từ California gửi cho vợ vài năm sau đó. Nội dung bức thư kể về việc ông đang tiết kiệm tiền để đưa cả gia đình tới đó sinh sống. Nhưng vợ Cleo không muốn có bất kì mối liên hệ nào với ông ta nữa.
Sau khi Cleo bỏ đi, gia đình nhà Short chuyển tới một căn hộ tồi tàn. Bà Phoebe trở thành người quản sách. Elizabeth - người chị cả phải chăm lo mọi việc cho Pacios. Elizabeth là người đã đưa Pacios đi ăn kem và xem phim suốt 10 năm thơ ấu. Hai cô gái nhỏ xem hết Ginger Roger và Fred Astaire - những chương trình nổi tiếng cùng thời với tác phẩm điện ảnh huyền thoại “Cuốn theo chiều gió”. Rạp hát nhỏ giữa thị trấn đơn sơ đã là nơi ươm mầm cho giấc mơ Hollywood của Elizabeth.
19 tuổi, Elizabeth bắt chuyến tàu đi khắp đất nước và chuyển tới sống cùng cha mình tại Vallejo, thành phố nằm phía trên San Francisco và làm việc tại trạm .. Elizabeth hi vọng việc chuyển đến California sẽ giúp cô bước chân vào thế giới điện ảnh.
Ngay từ buổi ban đầu, mối quan hệ của Elizabeth với cha mình đã chất chứa đầy xung đột, mâu thuẫn. Elizabeth đã không gặp cha mình trong một khoảng thời gian khá dài. Cha cô luôn bị ám ảnh bởi nỗi niềm hối hận vì đã rời bỏ gia đình. Hai người họ như hai kẻ xa lạ sống chung dưới một mái nhà với đủ mọi mâu thuẫn. Cleo Short hi vọng cô con gái vị thành niên sẽ nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa như người hầu kẻ hạ. Tuy nhiên, Elizabeth với tâm hồn phóng khoáng tự do chẳng hề muốn dính líu tới việc nội trợ.
Elizabeth được nhận làm tại phòng văn thư ở trại Cooke, Lompoc (hiện tại là căn cứ không quân Vanderberg).
Tại trại Cooke, Elizabeth bị bủa vây bởi những người lính trẻ cô đơn sắp phải ra chiến trường. Cô để lại dấu ấn mạnh mẽ ở nơi đây. Những người lính ngưỡng mộ, choáng ngợp bởi vẻ đẹp của Elizabeth. Họ gọi cô là “thiên thần đáng yêu” của trại Cooke. Có người còn quả quyết rằng cô có tố chất của một ngôi sao. Nhưng những ánh hào quang đó nhanh chóng kết thúc vài tháng sau đó khi Elizabeth bị bắt vì uống rượu khi chưa đến tuổi. Cô bị gửi trả về nhà tại Medford.
Vài năm sau đó, Elizabeth ngược xuôi trên những chuyến tàu đi xuyên nước Mỹ. Cô đi tàu từ Medford đến Chicago, tới Florida, California rồi Massachusetts. Elizabeth thường xuyên lui tới các quán bar, các câu lạc bộ đêm, nơi cô tỏa sáng trên sàn nhảy, đắm mình trong điệu jazz và bebop đầy quyến rũ. Cô yêu âm nhạc, thích đàn ông và thương mến không khí nơi này. Elizabeth hầu như không lúc nào phải cô đơn, trừ khi đó là điều cô ấy muốn. Mọi chuyện cứ thế tiếp diễn cho đến một ngày cuối đông tháng 12 năm 1944: Ngày định mệnh đưa cô đến với chàng trai trẻ - người khiến cô bước ra khỏi thế giới của những cô nàng ăn chơi.
Elizabeth ngay lập tức viết thư cho mẹ, kể về chàng trai đặc biệt ấy: “Con đã gặp người đàn ông con kiếm tìm bấy lâu vào đêm giao thừa. Anh ấy là thiếu tá lục quân Matt Gordon. Anh ấy không giống bất kì người đàn ông nào con từng gặp. Con đang đắm chìm trong men say của tình yêu dịu ngọt. Anh ấy đã cầu hôn với con. Con hồi hộp chờ mong đến ngày được làm vợ anh”. Tình yêu “sét đánh” của hai trái tim trẻ rạo rực yêu thương nảy nở như nấm sau mưa. Thế nhưng, Thế chiến thứ II ác liệt khiến đôi trẻ phải tạm xa nhau để Matt vào chiến trận.
Khi quân phát xít Nhật đầu hàng vào ngày 14 tháng 8, Elizabeth đã bớt lo lắng về việc Matt có thể hi sinh trên chiến trận. Thay vào đó, cô mơ ước về ngày anh trở về, về cuộc hôn nhân sắp thành hiện thực, về chiếc váy cưới bằng lụa tơ tằm, những đóa hoa trên bàn tiệc... Nhưng vị thần số phận lại đùa cợt với người phụ nữ xinh đẹp. Định mệnh trớ trêu bắt đầu ập đến với Elizabeth khi chiếc xe đạp của người đưa tin tới nhà cô vào cuối tháng 8 oi bức với tin dữ: “Matt đã mất khi chiếc máy bay gặp tai nạn trên đường trở về từ Ấn Độ”.
Đau khổ và hụt hẫng, Elizabeth tự nhốt mình trong phòng, không ăn, không uống và không nói chuyện với bất cứ ai trong nhiều ngày liền. Việc duy nhất mà cô gái làm là đọc đi đọc lại những lá thư người yêu gửi trong khi đang ở chiến trường. Trở lại với đời thường, Elizabeth cố gắng vượt qua cú sốc tinh thần bằng cách tìm kiếm niềm vui trong rượu chè và hẹn hò với bất cứ người đàn ông nào cô gặp. Cô trở lại làm cô gái buông thả như trước khi gặp Matt. Một người quản lý nơi câu lạc bộ mà Elizabeth thường lui tới kể lại: "Mẫu người đàn ông mà Elizabeth thích "cặp" nhất là quân nhân, doanh nhân, người đứng tuổi hoặc những chàng thanh niên mới lớn song điều ưu tiên hàng đầu để cô ả chọn "nhân tình" chính là hầu bao đầy chặt tiền. Cô ấy sẵn lòng lên giường với bất kì người đàn ông nào".
Truy tìm kẻ giết người man rợ
40 nhân viên cảnh sát đã được huy động để điều tra vụ án mạng man rợ này. Họ tìm được hơn 29 tình nhân của Elizabeth để xét hỏi song những người này đều có chứng cứ ngoại phạm. Hàng trăm cảnh sát cũng phải làm việc nhiều tháng trời, gặp gỡ hàng ngàn người từng quen biết nạn nhân nhưng đều không thấy manh mối gì.
Vào ngày 25 tháng 1, chiếc ví da đen ngắn và đôi giầy hở mũi của Elizabeth đã được tìm thấy trong một thùng rác ở đường phố 1819 E. 25, cách hiện trường vụ án vài dặm. Robert Manley đã xác nhận đó là vật dụng của Elizabeth. Ông nhận ra đôi giày bởi vì ông đã mua chúng ở San Diego, còn chiếc ví được Elizabeth dùng khi họ lái xe từ San Diego đến Los Angeles.
Năm nhật báo ở Los Angeles khai thác triệt để những thông tin này để cạnh tranh nhau về lượng độc giả. Một gói hàng nặc danh đã được gửi tới tờ Examiner chín ngày sau cái chết của Elizabeth. Hộp bưu kiện nồng nặc mùi xăng mà người gửi đã dùng xóa dấu vân tay của mình từ phong bì. Bên trong là tư trang và giấy tờ tùy thân của Elizabeth, bao gồm: ảnh, giấy khai sinh, thẻ an sinh xã hội, và cáo phó của Matt Gordon. Kèm theo đó là quyển sổ địa chỉ chứa tên của 75 người đàn ông. Cảnh sát nhanh chóng điều tra những cái tên ấy.
Hiện trường vụ án.
Nhưng tất cả họ đều kể cho những điều tra viên câu chuyện có mô típ giống hệt nhau: Họ đã gặp Elizabeth trên đường phố hoặc trong câu lạc bộ, đã mua nước uống hoặc ăn tối cùng cô, nhưng không bao giờ nhìn thấy cô ấy một lần nữa sau khi cô nói rõ rằng mình không quan tâm đến một mối quan hệ chỉ nặng về thể xác.
Khi vụ án tưởng chừng như đã rơi vào bế tắc, thì cảnh sát bỗng nhận được tin: có người đã nhìn thấy Arnols Smith tay trong tay với nạn nhân 1 vài ngày trước khi phát hiện ra xác chết. Tra cứu hồ sơ, cảnh sát nhận thấy Arnols Smith còn có tên gọi khác Jack Anderson Wilson, là một đối tượng có tiền sử nghiện rượu và bạo dâm. Khi bị cảnh sát phỏng vấn, Arnols quanh co chối tội. Vài ngày sau khi được gọi lên cơ quan điều tra, khi cảnh sát đang mở rộng vụ án tập trung điều tra vào đối tượng này thì kẻ tình nghi số 1 lại bị chết cháy trong một vụ hỏa hoạn.
Vụ án “thược dược đen” lúc bấy giờ là vụ án chấn động và thu hút rất nhiều sự quan tâm. Nhiều tờ báo đã theo sát vụ án và lượng tiêu thụ báo tăng lên chưa từng có sau nhiều tháng kể từ ngày xảy ra vụ án. Điều đặc biệt là có tới khoảng 50 người cả đàn ông và phụ nữ tới đầu thú và tự nhận mình là người giết Elizabeth với nhiều lý do và động cơ giết người khác nhau. Có người phụ nữ một mực nói rằng bà ta đã giết cô diễn viên vì tội cướp chồng mình. Tất cả những người tới đầu thú đều được đưa vào danh sách điều tra đặc biệt. Nhưng qua quá trình điều tra, tất cả đều bị loại trừ khỏi danh sách phạm tội.
Vụ án khép lại. Đã 60 năm kể từ khi vụ án xảy ra nhưng danh tính kẻ giết người vẫn là một ẩn số chưa có lời giải đáp. Nó cũng được coi là một trong những vụ án không lời giải lâu và nổi tiếng nhất cho tới giờ

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

[Pháp luật -Infonet] - Gặp cướp, 'hot boy' Kelbin Lei nhập viện với nhiều vết thương

Trên đường đến trường quay, "hot boy" Kelbin Lei bị cướp giật giỏ xách. Hậu quả anh chàng bị té ngã phải nhập viện với nhiều thương tích trên cơ thể.

Vụ cướp xảy ra vào sáng sớm 31/3 trước chung cư Tôn Thất Thuyết, quận 4, TP.HCM. Theo lời kể của nhân chứng, vào thời điểm trên Kelbin Lei (tên thật là Lê Hoàng Anh Khoa, SN 1990, ngụ TP. Đà Lạt, Lâm Đồng) treo giỏ xách bên trong có tiền mặt, ĐTDĐ, thẻ ngân hàng, giấy tờ tùy thân… trên xe gắn máy, lưu thông đến trước chung cư trên thì gặp cướp.
Theo đó, một thanh niên chạy xe máy phía sau áp sát, giật túi xách khiến Kelbin Lei loạng choạng tay lái té ngã xuống đường bất tỉnh. Tên cướp tẩu thoát sau đó. Vì khu vực trên gần trường quay nên Kelbin Lei được mọi người trong đoàn phim phát hiện và đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Quận 4, với nhiều thương tích như gãy xương bả vai, trật xương chậu, gãy răng…
Kelbin Lei nằm điều trị tại bệnh viện
Liên hệ với gia đình "hot boy" này, được biết, Kelbin Lei bị cướp khi đang trên đường đến chung cư Tôn Thất Thuyết để hoàn tất các phân cảnh cuối cùng trong bộ phim "Tiệm bánh hoàng tử bé". Kelbin Lei được giới trẻ biết đến từ năm 2008 nhờ có gương mặt baby, phong cách thời trang rất “Hàn Quốc”, là người mẫu ảnh cho các tờ báo teen. Từ đó mà hot boy này được các bạn trẻ chú ý.
Cách đây chưa lâu, vào chiều 10/3, người mẫu Mâu Thanh Thủy cũng gặp cướp giật trên đường Nguyễn Tất Thành (quận 4). Khi bị giật túi xách cô người mẫu này cũng bị té ngã và sau đó được người dân đưa vào bệnh viện cấp cứu với chẩn đoán ban đầu bị chấn thương sọ não, và hiện đã hồi tỉnh.
Phương Nguyễn

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

[Pháp luật -CAND Portal] - Bắt hai vụ cá độ bóng đá trong quán cà phê

Khoảng 23h ngày 29/3, nhiều tổ trinh sát hình sự - Công an quận 5 bất ngờ ập vào quán cà phê Không Gian (số 213E đường Nguyễn Văn Cừ, phường 3, quận 5).


Phát hiện hai nhóm gồm 14 đối tượng đang cá độ bóng đá ăn tiền. công an thu giữ 2 máy tính xách tay, 16 ĐTDĐ, 1 cuốn sổ ghi phơi, 4 tờ phơi ghi độ và trên 38 triệu đồng tiền mặt.
Các đối tượng cá độ bóng đá bị tạm giữ tại Công an quận 5 .

Tại CQĐT, các đối tượng khai nhận, hai đối tượng trực tiếp tổ chức cá độ là: Nguyễn Thành Sơn (tự Tý, 35 tuổi, ngụ quận 4) và Nguyễn Ngọc Xuân (tự Sơn, ngụ quận 8). Trước đó, các tổ trinh sát hình sự-công an quận 5 ập vào quán cà phê HTK (số 52 – 54 đường An Điềm, phường 10, quận 5) bắt quả tang ổ các độ bóng đá do Nguyễn Cao Tôn (24 tuổi, ngụ Gò Vấp, tạm trú quận 3), tạm giữ 11 đối tượng, 1 máy tính xách tay, 1 cuốn sổ ghi độ, 24 triệu đồng.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS